Chương 66

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 66

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau chuyến đi, Trì Dao, Trì Thừa và Tiểu Dã cùng về nhà cô.

Để chuẩn bị cho lần gặp mặt “con dâu tương lai”, Trì phu nhân còn đặc biệt mua một bộ quần áo mới. Trì Dao ngồi trên sô pha gặm táo, nhìn mẹ mình kéo tay Tiểu Dã hỏi han đủ thứ chuyện, cô nhịn không được, đành giải vây: “Mẹ, Noãn Noãn chắc là đói bụng rồi đấy.”

Tiểu Dã chỉ là biệt danh, tên thật của cô bé là Thành Noãn. Cô và Trì Thừa học cùng trường nhưng khác chuyên ngành. Hai người quen nhau ở một quán bar, Trì Thừa vừa thấy đã nhất kiến chung tình, nằm vùng ở đó hơn nửa học kỳ mới ôm được người đẹp về.

“À đúng đúng, ăn cơm!”

Sau khi ăn xong, Trì phu nhân giữ Tiểu Dã ở lại, sắp xếp cho cô ngủ chung phòng với Trì Dao.

Trì Dao tắm xong, thấy Tiểu Dã đã nằm trên giường, tưởng cô bé đã ngủ. Cô hạ độ sáng màn hình, bắt đầu nhắn tin với Giang Diễm. Hắn vừa gửi cho cô một câu chuyện cười. Cô cố nhịn, nhưng bả vai vẫn run lên.

“Chị Trì Dao?”

“Chị đánh thức em à?”

“Không, em chưa ngủ. Chị… đang nói chuyện với Giang Diễm đúng không?”

Trì Dao tắt điện thoại.

Tiểu Dã nói: “Bữa cơm chiều hôm đó, em đã thấy hai người nắm tay nhau dưới gầm bàn rồi.”

Trì Dao khựng lại: “Em có kể cho Trì Thừa không?”

“Không. Chị không muốn nói, em cũng sẽ không nói cho ai cả.”

Trì Dao kéo chăn lên: “Chị không biết nên nói thế nào mới tốt.”

“Bởi vì Giang Diễm nhỏ tuổi hơn chị, đúng không?”

“…Ừ.”

Đêm nay trên bàn cơm, Trì phu nhân có hỏi Trì Dao người đi chơi cùng là ai, có muốn mời đến nhà chơi không. Trì Dao chỉ đáp: “Hắn không rảnh.” Bà lại hỏi: “Công việc bận thế à? Cậu ta làm gì thế?” Trì Dao biết, dù cô không trả lời, mẹ cô cũng sẽ lén hỏi Trì Thừa. Không biết Trì Thừa đã trả lời thế nào.

“Nói đi cũng phải nói lại, Trì Thừa cũng nhỏ tuổi hơn em,” Tiểu Dã nói, “Em học năm tư, nhưng nhập học muộn nên lớn hơn nó hai tuổi.”

“Cái đó không giống nhau,” Trì Dao thở dài, “Chị đã đi làm mấy năm, còn Giang Diễm vẫn đang đi học… Vốn dĩ không giống nhau.”

Trong mắt Trì phu nhân, tuổi tác là tiêu chuẩn cho sự trưởng thành. Thật ra, chính cô cũng từng nghĩ vậy. Nếu cô thật sự tin tưởng Giang Diễm, cô đã không lo âu như bây”. Hắn còn quá trẻ, cô không dám chắc chắn về tương lai.

“Nhưng chị Trì Dao đã bắt đầu suy xét đến tương lai của hai người, đó cũng là một khởi đầu tốt rồi.”

Trì Dao im lặng rũ mắt. Bàn tay cô, mềm như không có xương. Lỗ tai cô cũng mềm y như vậy.

Tết Nguyên Đán, Giang Diễm nói muốn cô đặt hắn vào kế hoạch tương lai của mình. Miệng cô nói không, nhưng trong đầu lại bắt đầu suy tính.

Qua một lát, Trì Dao cười: “Cứ coi là vậy đi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận