Chương 15

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 15

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thịnh Hạ nép vào lồng ngực anh, ngón tay vô thức bấu chặt lấy cổ áo anh. Giọng cô run rẩy, đầy cầu khẩn: “Anh Đông… Bây giờ anh thả tôi đi. Tôi sẽ không báo cảnh sát. Thả tôi đi mà… Tôi cầu xin anh…”.

“Thịnh Hạ.”

Đây là lần đầu tiên anh ta gọi tên cô. Giọng nói trầm, rõ ràng, khiến cô hoảng hốt.

“Không có người nào mà tao không tìm ra. Em có chạy thoát, bọn họ cũng sẽ bắt em về.”. Giọng anh ta bình thản, nhưng nội dung lại khiến người ta rợn tóc gáy. “Thời cơ chưa đến. Phải chờ. Tao sẽ đưa em về nhà.”.

Thịnh Hạ mơ hồ cảm thấy, lời hứa lần này đã khác. Trước là “mang cô đi”. Giờ là “đưa cô về nhà”.

“Em chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời.”. Đôi đồng tử đen láy của anh ta khóa chặt lấy cô. Ma xui quỷ khiến thế nào, Thịnh Hạ lại gật đầu.

Lúc này, cô chỉ có thể tin anh ta.

Khi xe về đến nơi, Lạc Hàn Đông đặt cô xuống sô pha trong phòng anh ta rồi bước ra ngoài.

Vừa ra đến cửa, anh ta không nói một lời, tung một cước đá văng Oai Chủy Lục đập vào tường.

Lão Tam què và Tứ Nhãn vội xông tới can ngăn. “Anh Đông! Có chuyện gì vậy?!”.

Lạc Hàn Đông giật phăng cổ áo, vẻ mặt lạnh như tiền, đôi môi mím chặt. Ánh mắt lạnh băng của anh ta quét qua Tứ Nhãn.

Tứ Nhãn run lẩy bẩy: “… Anh Đông! Em sai rồi! Em…”.

Chưa dứt lời, gã đã bị Lạc Hàn Đông đạp thẳng vào ngực, phun ra một ngụm máu tươi.

Lão Tam lần đầu thấy Lạc Hàn Đông nổi giận như vậy, bị dọa sợ, vội vã khuyên can.

“Đây không phải chuyện của mày, cút!”. Lạc Hàn Đông liếc xéo gã. “Đừng để tao nói lại lần nữa.”.

Lão Tam rùng mình, vội vàng chạy đi tìm lão đại Tần Chung Hải.

Lạc Hàn Đông ngồi tù vì tội ngộ sát. Nhưng Tần Chung Hải biết, gã thanh niên này cực kỳ thông minh và nguy hiểm. Hắn hiểu rõ cơ thể con người hơn cả bác sĩ. Vô tình hại chết người chỉ là cái cớ. Rõ ràng là cố ý giết người.

Một nhân vật như vậy, Tần Chung Hải phải giữ lại.

Oai Chủy Lục bò dậy, cười nịnh nọt: “Em xin lỗi Anh Đông… Em sai rồi…”.

Chưa dứt lời, gã lại bị Lạc Hàn Đông đạp thẳng vào mặt, khiến sống mũi lệch đi. Tứ Nhãn bò tới, mặt đầy máu: “Anh Đông… là lỗi của bọn em…”.

Bình luận (0)

Để lại bình luận