Chương 20

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 20

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đêm đó, Thịnh Hạ ngủ không yên.

Lúc Lạc Hàn Đông nắm cổ tay cô để bôi thuốc, cô liền mở mắt. Ánh đèn mờ ảo phủ lên gương mặt anh ta, khiến cô không nhìn rõ biểu cảm.

Cổ tay cô truyền đến cảm giác đau rát. Lần này anh ta cố ý dùng sức xoa rất mạnh. Thấy cô đau đến cong người, anh ta mới nhếch mép: “Trước đây yếu ớt như vậy, bây giờ đã biết nhẫn nhịn rồi sao?”.

Thịnh Hạ im lặng.

“Em không tin tôi cũng phải thôi.”. Anh ta bóp lấy cằm cô, ánh mắt lạnh lẽo. “Tôi vốn dĩ không phải người tốt.”.

Anh ta đang tức giận. Vì cô đã nói dối.

Cô chỉ biết dùng đôi mắt đáng thương nhìn anh ta.

“Ánh mắt này là ý gì?”. Anh ta siết cằm cô. “Thịnh Hạ, hoặc là em nhu thuận nhìn tôi, hoặc là chán ghét. Đừng có nhìn kiểu này… Vô cùng đáng thương, khiến người khác nhìn vào chỉ muốn ‘chơi’ em.”.

Ngôn từ thô tục của anh ta khiến da đầu cô tê dại. Ánh mắt cô lập tức tràn ngập hoảng sợ.

Lạc Hàn Đông cười lạnh, buông cô ra, ném tuýp thuốc vào tay cô. “Tỉnh rồi thì tự bôi đi.”.

Anh ta xuống giường, ngồi vào bàn viết lách. Tư thế cầm bút chuẩn mực, nét chữ mạnh mẽ. Anh ta chắc chắn là người có học, thậm chí là học rất giỏi.

Cô mải mê quan sát, người đàn ông đột nhiên lên tiếng, mắt vẫn không ngẩng lên: “Nhìn nữa tôi lập tức đến ‘xơi’ em.”.

Thịnh Hạ sợ hãi quay đi, trốn dưới chăn tự bôi thuốc. Xong xuôi, cô xuống giường rửa tay, tuân thủ quy tắc sạch sẽ của anh ta. Lúc quay lại, anh ta đã nằm nghiêng trên giường. Cô cẩn thận nhấc chân, định bước qua người anh ta.

Ai ngờ, anh ta đột ngột kéo cô lại. Cả người cô đổ ập xuống người anh ta.

“A!”.

Cô chống tay lên lồng ngực rắn chắc của anh ta, ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt giận dữ.

“Làm sao đây,” giọng anh ta trầm xuống, đầy nguy hiểm. “Em khiến tôi rất tức giận.”.

“Tôi xin lỗi.” Cô vội vàng.

Lạc Hàn Đông lật người, đè cô xuống dưới. “Tiếc quá, ba chữ này không có tác dụng với tôi.”.

“Anh Đông, tôi sai rồi… Tôi sẽ ngoan ngoãn… Cầu xin anh…”.

Anh ta nhếch mép: “Em không biết, ba từ ‘cầu xin anh’ trước mặt đàn ông, sẽ chỉ làm tăng ham muốn của anh ta lên thôi sao?”.

Anh ta kéo áo ngủ của cô ra, cúi đầu ngậm lấy bầu ngực đầy đặn.

“Đừng mà!” Cô hoảng loạn hét lên.

“Một hình phạt nhỏ.”. Lạc Hàn Đông không thèm bôi trơn, tách hai chân cô ra, nâng côn thịt cương cứng, nhắm thẳng cửa huyệt khô khốc của cô mà đâm vào. Nhưng vì quá khô, anh ta không thể vào được.

Thịnh Hạ sợ hãi khóc nấc lên. Cảm giác đau đớn, thô ráp ở cửa huyệt khiến cô co rúm lại.

Lạc Hàn Đông lại thử đâm vào lần nữa, vẫn không được. Cổ anh ta nổi gân xanh. Anh ta đang định bất chấp xé rách cô, thì thấy Thịnh Hạ bò dậy, nhìn anh, nước mắt lưng tròng.

“Anh Đông…” Cô run rẩy, nhũ hoa cũng run theo. “Tôi… Tôi dùng miệng, có được không?”.

Ánh mắt Lạc Hàn Đông rơi xuống khuôn miệng nhỏ nhắn ửng hồng của cô. Anh ta khẽ “Ừm” một tiếng trong cổ họng.

Cô gái run sợ bò đến trước mặt anh ta, dè dặt đưa tay nắm lấy gậy thịt, nhắm nghiền mắt lại, khuất nhục nuốt nó vào.

Bình luận (0)

Để lại bình luận