Chương 22

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 22

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thịnh Hạ không dám nôn ra giường. Cô che miệng, lảo đảo chạy vào phòng tắm, quỳ sụp xuống bên bồn cầu, nôn thốc nôn tháo.

Mùi vị tanh nồng nặc khiến cô nôn ra cả bữa tối. Nước mắt nước mũi giàn giụa. Cô nôn đến mật xanh mật vàng, rồi mới run rẩy đứng dậy súc miệng.

Lạc Hàn Đông đã thay ga trải giường. Anh ta bước vào phòng tắm, cơ thể trần trụi, thản nhiên xả nước tắm rửa.

Tắm được một nửa, anh ta tắt vòi sen, gọi cô: “Lại đây.”

Thịnh Hạ run lên, sợ hãi ngẩng đầu nhìn anh ta. Đôi mắt anh ta nặng trĩu, không rõ cảm xúc. Cô nhớ lại lời anh ta: “Tôi thích em ngoan ngoãn.”

Cô run rẩy bước đến, đứng trước mặt anh ta.

Người đàn ông cầm vòi hoa sen, xả nước lên người cô, rửa sạch bầu ngực cô. Nước ấm chảy qua, nhưng Thịnh Hạ lại thấy lạnh run. Lỗ chân lông toàn thân cô co rút lại.

“Hận tôi?” Giọng anh ta trầm thấp, vang vọng trong không gian chật hẹp.

Thịnh Hạ không biết trả lời thế nào. Nói dối, anh ta sẽ biết. Nhưng sự thật… so với “hận”, cô “sợ” anh ta nhiều hơn. Bị Oai Chủy Lục bắt đi, suýt bị cưỡng hiếp, cô hận bọn chúng. Nhưng khi Lạc Hàn Đông đưa cô về, cô lại cảm thấy may mắn.

Rõ ràng đều là cường bạo, nhưng cô không thể hận người đàn ông này. Chỉ có sợ hãi. Sợ hãi sự thất thường, đáng sợ của anh ta.

Cô do dự, rồi khẽ gật đầu.

Lạc Hàn Đông vuốt ve chiếc cằm thanh tú của cô. Anh ta đưa ngón tay vào miệng cô, kẹp lấy chiếc lưỡi mềm mại, làm động tác rút ra cắm vào đầy khêu gợi. Nước bọt của cô chảy dọc theo ngón tay anh ta.

Anh ta làm hành động đó với một gương mặt vô cảm, như thể đang chơi đùa với một con mèo không nghe lời. Thịnh Hạ rùng mình, cảm nhận được sự khác thường đang trỗi dậy trong cơ thể.

Lạc Hàn Đông rút ngón tay ra, quệt vệt nước bọt đó lên bầu ngực căng tròn của cô. Ngón tay thon dài lướt qua, khiến cô nổi da gà.

“Hình phạt kết thúc.” Anh ta nói, giọng không chút dục vọng.

Thịnh Hạ lúc này mới hiểu. Anh ta làm tất cả những điều đó, chỉ để trừng phạt cô vì tội nói dối.

Lạc Hàn Đông bước đến bồn rửa tay, lại rửa ba lần, lau khô, rồi bước ra ngoài. Thịnh Hạ sợ hãi ngồi sụp xuống sàn. Vòi hoa sen vẫn đang xả. Nước rõ ràng là ấm, nhưng cô lại thấy toàn thân lạnh ngắt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận