Chương 24

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 24

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thịnh Hạ cảm thấy nhục nhã tột cùng. Cô không thể thoát khỏi cơn khoái cảm này. Cho đến khi người đàn ông lật người, đè cô xuống, bắn tinh lên lưng cô.

Dọn dẹp sạch sẽ xong, Lạc Hàn Đông đi lên phòng trên trước. Thịnh Hạ tắm rửa qua loa, vội vàng mặc quần áo đi theo. Cô sợ anh ta đóng cửa sập lại mà không đợi cô.

Cô vẫn nhớ lời anh ta nói: “Hôm nay tôi có thể đưa em đi.”

Người đàn ông đã ngồi trước bàn máy tính. Thấy cô lên, anh ta mới đóng cửa sập, đặt lại ghế sô pha, rồi mở cửa phòng bước ra ngoài. Thịnh Hạ vội vàng đi theo. Nơi đó của cô vẫn còn sưng rát, bước đi vô cùng khó khăn.

Bên ngoài, Oai Chủy Lục và Tứ Nhãn đang đứng chờ. Vài ngày không gặp, bộ dạng cả hai vô cùng thê thảm. Oai Chủy Lục đi khập khiễng, mặt mũi bầm dập, như bị ai cắn xé. Tứ Nhãn cũng không khá hơn. Vừa thấy Lạc Hàn Đông, cả hai đều run lên, vội vàng cúi đầu: “Anh Đông.”

Lạc Hàn Đông không thèm liếc nhìn, lướt qua bọn họ. Thịnh Hạ vội đuổi theo. Cô nhớ lại chuyện anh Đông đánh người, lại nhìn vết thương của hai gã kia, mơ hồ nhận ra điều gì đó. Bọn họ không phải cùng một giuộc sao?

Lạc Hàn Đông đưa cô đến phòng ăn. Tần Chung Hải đã ngồi đó, mình trần xăm trổ. Lạc Hàn Đông tìm một chỗ ngồi xuống, Thịnh Hạ cũng ngồi bên cạnh anh.

Lão Tam rót trà cho Tần Chung Hải, rồi rót cho Lạc Hàn Đông. Thấy Lạc Hàn Đông ra hiệu, gã mới rót cho Thịnh Hạ. Cô cẩn thận nhận lấy, không dám uống.

Cánh tay Lạc Hàn Đông vòng ra sau lưng cô, vuốt ve làn da đang run rẩy. “Uống đi.”

Thịnh Hạ đành nhấp một ngụm.

“Lúc trước tưởng mày không thích, định đưa nó đi.” Tần Chung Hải thấy anh ta săn sóc Thịnh Hạ, liền cười nói. “Nghe nói mấy ngày nay mày đều xuống phòng dưới ngủ. Bệnh mất ngủ chữa được rồi à?”

Thịnh Hạ giật mình. Anh ta bị mất ngủ?

“Có lẽ là do mệt.” Lạc Hàn Đông cười nhạt. “Gần đây ngủ khá ngon.”

Tần Chung Hải cười ha hả.

Đồ ăn được dọn lên. Suốt bữa, Lạc Hàn Đông không ăn gì nhiều, chỉ gắp thức ăn cho Thịnh Hạ, khiến cô vừa kinh ngạc vừa hoảng sợ, chỉ biết cúi đầu ăn. Cô ăn nhanh đến mức bị nghẹn.

Bàn tay anh ta dịu dàng vỗ lưng cô: “Từ từ thôi.” Rồi anh ta lấy ly nước của mình, đưa cho cô uống.

Thịnh Hạ cứng đờ người. Đó là ly của anh ta. Bệnh sạch sẽ…

Cô ngẩng lên, thấy anh ta nửa dịu dàng nửa cưỡng ép, bắt cô uống. Uống xong, anh ta thản nhiên cầm lấy ly, uống hết phần nước còn lại của cô.

Toàn bộ bàn ăn im phăng phắc.

Tần Chung Hải nhìn Thịnh Hạ, rồi nhìn Lạc Hàn Đông, gật gù: “Con bé này không đơn giản. Chữa được cả chứng mất ngủ và bệnh sạch sẽ của mày.”

Lạc Hàn Đông chỉ cười cười, không nói gì.

Bình luận (0)

Để lại bình luận