Chương 47

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 47

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô chạy bộ dưới mưa, đến công ty thì ướt sũng như chuột lột.

“Trời ơi! Sao thê thảm vậy?” Hứa Phi Nhan ái ngại. “Giám đốc Hàn đi công tác rồi. Chìa khóa phòng tắm riêng của anh ấy đây, cô vào tắm nước nóng đi kẻo ốm.”

Thịnh Hạ run rẩy nhận lấy. Phòng tắm riêng của giám đốc, cũng là phòng tắm Lạc Hàn Đông thỉnh thoảng sử dụng.

Cô khóa trái cửa. Hơi nước nóng làm cơ thể cô dịu lại. Cô trút bỏ bộ quần áo ướt sũng, đứng dưới vòi hoa sen, cố gắng gột rửa cảm giác ghê tởm trên xe buýt.

Ngay lúc cô đang gội đầu, bọt xà phòng đầy mắt, cánh cửa đột nhiên mở ra.

Thịnh Hạ hoảng hốt.

Lạc Hàn Đông đứng đó. Anh ta cũng vừa từ ngoài vào, áo vest ướt đẫm. Anh ta rõ ràng không ngờ có người bên trong.

Ánh mắt anh ta khựng lại. Anh ta nhìn cô. Hoàn toàn trần trụi.

Ánh mắt anh ta không còn là sự thờ ơ xa lạ trong phòng vệ sinh. Nó quét từ trên xuống dưới. Từ mái tóc ướt, bầu ngực căng tròn không che đậy, đến vùng tam giác đen mượt… Ánh mắt đó nóng rực, đầy tính chiếm hữu.

Thịnh Hạ vội vơ lấy khăn tắm che người, nhưng đã muộn.

Anh ta khẽ nhếch mép. Rồi, trong sự kinh ngạc tột độ của cô, anh ta thản nhiên cởi áo vest, nới lỏng cà vạt, bước vào vòi hoa sen bên cạnh, đóng cửa kính mờ lại.

“Tắm xong thì cút ra ngoài.” Giọng anh ta vọng ra, khàn đi.

Thịnh Hạ run rẩy lau vội người. Cô luống cuống mặc quần áo Hứa Phi Nhan đưa, nhưng trong cơn hoảng loạn, cô làm rơi chiếc quần lót màu hồng của mình xuống sàn.

Cô vội cúi xuống nhặt. Ngẩng lên, cô thấy Lạc Hàn Đông đã tắm xong. Anh ta quấn khăn tắm ngang hông, đứng đó, nhìn cô chằm chằm.

Cự vật dưới lớp khăn tắm đang ngóc đầu dậy một cách rõ ràng.

Anh ta không nói gì, chỉ nhìn cô. Thịnh Hạ vơ vội bộ đồ ướt của mình, mở cửa chạy trốn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận