Chương 13

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 13

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vãn Phong đành xấu hổ dắt Đại Sơn về.

Đêm đó, cha mẹ nàng vẫn chưa về. Trời đổ mưa, gió rít từng cơn qua khe cửa, lạnh thấu xương. Vãn Phong đóng chặt cửa sổ, dỗ Trình Vũ ngủ xong, nàng quay sang Đại Sơn.

Cả ngày hôm nay anh ta rất lạ. Cứ nhìn nàng chằm chằm, đôi mắt đào hoa ửng đỏ một cách kỳ quái. Vãn Phong còn tưởng anh ta bị sốt, sờ trán mấy lần đều thấy bình thường.

“Ở nhà mình không được ốm đâu.” Vãn Phong vừa lau mặt cho anh ta vừa lẩm bẩm. “Không có tiền đi bác sĩ.”

Nàng thở dài. “Nhà anh chắc giàu lắm. Chờ anh khỏe lại, chắc anh sẽ không thèm quay lại cái xó này nữa đâu.”

Đại Sơn không hiểu, chỉ dán mắt vào nàng, ánh nhìn nóng rực.

“Nhìn gì thế? Tôi đẹp lắm à?” Nàng bật cười.

Đại Sơn gật đầu lia lịa: “Đẹp.”

“Anh mới đẹp ấy.” Nàng chọc vào má anh ta. Nàng tắt đèn, bò lên giường.

Đêm nay quá lạnh. Cái lạnh len lỏi qua cả lớp chăn bông mỏng. Vãn Phong co rúm người, rồi liếc sang chiếc giường bên. Nàng do dự một lát, rồi bò sang, chui vào chăn của Đại Sơn.

“Đại Sơn, cho tôi nằm ké với, lạnh quá.” Hơi ấm từ người anh ta lập tức tỏa ra, dễ chịu vô cùng.

Anh ta vươn tay, kéo chăn, ôm trọn nàng vào lòng.

Hơi ấm này… thật dễ chịu. Vãn Phong nghĩ, rồi lười biếng nhắm mắt, mặc kệ.

Nửa đêm.

Nàng đang mơ màng thì cảm thấy có gì đó không ổn.

Quần áo của nàng bị đẩy lên, quần cũng bị kéo xuống. Nàng cảm nhận được một sức nặng quen thuộc đang đè lên người mình. Vãn Phong mơ màng vươn tay sờ. Là Đại Sơn.

“Đại Sơn, anh làm gì…?” Giọng nàng ngái ngủ.

Người đàn ông không trả lời. Anh ta cúi xuống, ngậm lấy đầu vú nhỏ bé của nàng.

“A—!”

Vãn Phong giật bắn người, tỉnh hẳn, toàn thân run rẩy như bị điện giật.

Người đàn ông ra sức mút mát, bàn tay to lớn còn lại thì nắm lấy cự vật của mình, nhắm vào giữa hai chân nàng, bắt đầu đâm vào.

Nhưng anh ta không tìm đúng chỗ, căn phòng tối đen, anh ta chỉ thúc loạn xạ, vừa thô bạo vừa vội vàng.

Vãn Phong lúc này mới thật sự sợ hãi. Nàng dùng hết sức đẩy anh ta ra: “Đại Sơn! Dừng lại! Anh đang làm gì thế!”

Đại Sơn thở hổn hển, người nóng như lửa. Anh ta tìm được khe hẹp ẩm ướt, rồi dùng sức, thúc mạnh toàn bộ cự vật vào.

Một cơn đau xé rách ập đến.

Vãn Phong cứng người, cảm giác như cơ thể bị xé làm đôi. Nàng muốn hét lên cứu mạng, nhưng trong nhà chỉ có Trình Vũ đang ngủ say.

Nàng nức nở, nước mắt tuôn như mưa. Nàng cắn chặt môi, sợ làm em trai thức giấc, vừa khóc vừa đấm vào vai anh ta: “Đại Sơn, tôi đau… Đau quá… Anh ra đi…”

“Khó chịu…” Anh ta gầm gừ, vùi mặt vào cổ nàng, hít hà. “Chị ơi… khó chịu…”

Nói rồi, anh ta dồn sức, thúc mạnh một cú cuối cùng. Cự vật nóng bỏng xuyên qua lớp màng mỏng manh, ngập sâu vào nơi ấm áp, chật hẹp.

“A!” Anh ta thở ra một hơi thỏa mãn, như vừa trút được gánh nặng. “… Chị ơi, thoải mái.”

Vãn Phong thì như chết đi. “Tôi đau… đau chết mất… Anh ra đi… Đại Sơn, ngoan, nghe lời, ra đi mà…”

Đại Sơn không nghe. Anh ta bắt đầu cử động, bắt chước y hệt cảnh tượng anh ta nhìn thấy ban ngày.

Cả căn phòng chỉ còn tiếng mưa rơi, tiếng gió rít, và tiếng ván giường kẽo kẹt ai oán.

Bình luận (0)

Để lại bình luận