Chương 15

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 15

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cha mẹ nàng đã về. Hai người trông phờ phạc nhưng ánh mắt lại lấp lánh niềm vui.

“Cha! Mẹ! Sao đi mấy ngày không về?” Vãn Phong thấy cha mẹ, bao nhiêu tủi nhục của đêm qua bỗng chốc vỡ òa, nàng suýt khóc.

“Lại đây! Lại đây xem cha mẹ mua gì cho con này!” Bà Hoa Như kéo tay nàng vào nhà.

Trên bàn, một chiếc hộp vuông vức. Bên trong là một cái điện thoại thông minh màu xanh nhạt.

Vãn Phong sững sờ.

“Thế nào? Mẹ con chọn đấy.” Ông Trình Đại Thụ cười toe toét. “Cha mẹ đi làm thuê, gặp may, ông chủ xưởng tốt bụng, thấy nói mua điện thoại cho con gái đi học, ông ấy cho bọn ta vay trước, lại còn cho thêm tiền.”

“Cha mẹ…” Vãn Phong cầm chiếc điện thoại, lòng vừa vui vừa xót. “Nó đắt lắm phải không?”

“Đắt rẻ gì! Mai con cầm ra thị trấn đăng ký sim là dùng được.” Bà Hoa Như hớn hở. “Nó chụp ảnh được đấy. Nào, cả nhà mình chụp một tấm.”

Trình Vũ nghe thấy có đồ mới, từ đâu chạy về, thở hổn hển: “Chị! Điện thoại! Cho em chơi!”

“Đứng yên nào!”

Vãn Phong bật máy ảnh lên, cả nhà xúm lại. Nàng không quấn khăn, mái tóc nâu xõa xuống, làm nổi bật làn da trắng và đôi mắt xanh biếc. Cha mẹ nàng đứng hai bên. Trình Vũ chen vào giữa.

Và ngay phía sau Vãn Phong… là Đại Sơn.

Anh ta cao nhất, khuôn mặt ngơ ngác nhưng đẹp trai lạ lùng chen vào khung hình, đôi mắt đào hoa nhìn thẳng vào ống kính.

“Chị, chụp đi!”

Vãn Phong bấm máy. Đó là tấm ảnh gia đình đầu tiên của họ có mặt anh.

Sau khi phơi phóng xong xuôi, Vãn Phong kéo mẹ ra một góc. Nàng ngập ngừng, mặt đỏ bừng.

“Mẹ… con hỏi cái này.”

“Gì thế?”

“Cái… cái ‘bệnh’ của Đại Sơn ấy. Anh ta… không phải đái dầm. Mà là… chỗ đó… nó cứ cứng lên. Rồi nó… ‘bắn’ ra thứ nước trắng…”

Bà Hoa Như sững người. Bà kéo Vãn Phong vào buồng, mặt cũng đỏ lên. Bà nhìn con gái, lắp bắp: “Vãn Phong à… cái đó… không phải nước tiểu. Cái đó… là… là để đàn ông với đàn bà… ngủ với nhau.”

Bà thấy con gái ngơ ngác, đành nói thẳng: “Cái thứ nước đó… nó làm đàn bà có thai đấy! Con hiểu không?”

“Có… có thai á?!” Vãn Phong thấy trời đất quay cuồng.

“Đúng! Con tuyệt đối không được để nó vào trong người, nghe chưa? Khi nào nó cứng lên, con phải tránh xa nó ra! Trời ơi là trời…”

Vãn Phong không nghe thấy gì nữa. Tai nàng ù đi. Đêm qua… nó đã vào trong người nàng.

Nàng sẽ có thai sao?

Bình luận (0)

Để lại bình luận