Chương 13

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 13

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Rời Đi

Tô Tình cúi nhìn chiếc lắc chân. Món quà này, kim chủ cũ tặng cô trong một lần hắn cao hứng. Hơn hai mươi vạn.

Cô bỗng thấy nó thật chướng mắt.

“Đồ rẻ tiền thôi.” Tô Tình cúi xuống, tháo chiếc lắc ra khỏi cổ chân mình. “Tặng em đấy. Cầm đi.”

“A! Em… em không dám!” Vân Tú xua tay lia lịa. “Quý giá như vậy…”

“Cầm lấy.” Tô Tình nhét chiếc lắc vào tay cô bé. “Chị không cần nữa. Coi như quà gặp mặt. Em đeo hợp đó.”

Cô mỉm cười, một nụ cười thật sự, không chút giả tạo. “Em ngây thơ thế này, giữ cho cẩn thận, đừng để bị đàn ông lừa.”

Nói xong, Tô Tình xoay người đi thẳng về phòng. Trò chơi này kết thúc. Ở lại đây chẳng còn gì vui. Cô quyết định rời đi ngay lập tức.

Năm phút sau, cô kéo vali ra khỏi phòng. Vệ Tiểu Kiệt thấy vậy, mắt sáng rỡ, mừng như bắt được vàng. Cậu ta vội vã chạy lại, xun xoe.

“Chị về ạ? Để em xách vali! Để em gọi xe cho chị!”

Tô Tình bật cười. “Cậu vui đến thế cơ à?”

“Đâu có… em… chúc chị thượng lộ bình an!”

Chiếc taxi đến rất nhanh. Tô Tình lên xe, không một lần ngoảnh lại. Vệ Tiểu Kiệt đứng vẫy tay chào, đợi xe đi khuất mới thở phào một hơi.

Vân Tú chạy ra, ngơ ngác nhìn chiếc lắc đắt giá trên tay mình. “Anh Tiểu Kiệt, chị ấy đi rồi à?”

“Đi rồi! Cuối cùng cũng đi rồi!” Vệ Tiểu Kiệt reo lên. “Mà… cái gì trên tay em thế? Trời! Có phải cái lắc chị ta hay đeo không?”

“Chị ấy tặng em. Nói là đồ rẻ tiền…”

Vệ Tiểu Kiệt nhìn kỹ, cậu ta từng nghe mấy bà khách giàu có bàn tán. “Rẻ tiền cái gì! Cái này… cái này nghe nói hơn hai mươi vạn! Chị ta bị điên à? Tặng em cái này làm gì?”

Buổi chiều, Lý Quân trở về.

Việc đầu tiên anh làm là đi tắm. Khi bước vào phòng ký túc xá, anh khựng lại. Mùi hương trái cây thanh mát, quen thuộc của người đàn bà đó vẫn còn vương lại trong không khí.

Anh nhíu mày. Cô ta dám vào phòng anh?

Anh thay đồ, đi thẳng ra chuồng ngựa. Con Hắc Phong vừa thấy chủ liền hí vang, nhưng khi anh lại gần, anh lại ngửi thấy mùi hương đó, lẫn trong mùi cỏ khô, bám trên bờm con ngựa.

Đúng lúc này, Vệ Tiểu Kiệt chạy tới, mặt mũi hớn hở.

“Anh hai! Anh về rồi! Em có tin tốt và tin xấu, anh muốn nghe cái nào?”

Lý Quân đang vuốt ve con Hắc Phong, động tác dịu dàng, nhưng ánh mắt thì lạnh lẽo. “Xấu trước.”

“Tin xấu là… chị Tình hôm nay đã vào phòng anh… còn dắt Hắc Phong đi dạo…” Vệ Tiểu Kiệt nuốt nước bọt. “Và… chị ta tặng cho Vân Tú cái lắc chân hai mươi vạn!”

Lý Quân khựng lại. Hai mươi vạn?

“Tin tốt thì sao?”

Vệ Tiểu Kiệt cười toe toét. “Tin tốt là… chị ta đi rồi! Đi hẳn rồi! Sáng nay em vừa gọi xe tiễn chị ta về thành phố! Chị ta sẽ không bao giờ làm phiền anh nữa!”

Lý Quân đứng sững. Bàn tay đang vuốt bờm ngựa siết lại.

“Đi rồi?” Giọng anh trầm xuống, gần như gầm gừ.

“Vâng! Đi rồi!” Vệ Tiểu Kiệt vẫn chưa nhận ra bão tố.

Lý Quân không nói thêm một lời. Anh đột ngột quay người, đi thẳng về phía chuồng ngựa khác, dắt một con ngựa chiến khác ra, tung người lên yên.

“Anh hai… anh đi đâu vậy?”

Lý Quân không đáp, thúc ngựa, phóng như bay ra khỏi cổng trại ngựa. Anh không đuổi theo cô. Anh biết không thể đuổi kịp. Anh chỉ đang giận dữ. Giận dữ vì bị cô trêu đùa, và giận dữ… vì cô cứ thế mà đi.

Vệ Tiểu Kiệt nhìn theo bóng anh, gãi đầu. “Lạ thật… Sao anh hai trông… không có vẻ gì là vui nhỉ?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận