Chương 14

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 14

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Địa Chỉ

Tô Tình trở về căn hộ áp mái ở trung tâm thành phố. Đây là “món quà” đầu tiên kim chủ cũ tặng cô. Rộng lớn, xa hoa, và lạnh lẽo.

Cô vứt vali giữa phòng khách, ngã vật ra sofa. Cảm giác bị vứt bỏ, cộng thêm sự hụt hẫng sau khi rời trại ngựa, khiến cô mệt mỏi rã rời.

Trương Mạt Lỵ gọi đến, rủ đi “săn mồi”.

“Em mệt rồi chị.” Tô Tình châm một điếu thuốc. “Em không muốn tiếp tục nữa.”

“Em điên à? Em không nhân lúc còn ‘mới’, còn ‘hot’ mà kiếm một mối khác, định đợi đến lúc tàn tạ à?”

“Em muốn…” Tô Tình rít một hơi thuốc thật sâu, “Em muốn thử yêu đương.”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi Trương Mạt Lỵ cười phá lên. “Tô Tình ơi là Tô Tình. Cái nghề này của bọn mình, làm điếm cao cấp, lấy đâu ra tình yêu? Em đừng ngây thơ nữa. Đàn ông đến với mình chỉ vì cái này,” Trương Mạt Lỵ vỗ bôm bốp vào mông mình qua điện thoại, “Và mình đến với nó vì cái này,” chị ta gõ gõ vào máy tính tiền. “Tỉnh lại đi em!”

Tô Tình cúp máy.

Cô biết Trương Mạt Lỵ nói đúng. Nhưng cô vẫn muốn thử.

Đêm xuống. Căn hộ rộng lớn không một tiếng động. Ngoài cửa sổ, Sài Gòn vẫn hoa lệ, đèn đuốc rực rỡ, nhưng bên trong này, cô chỉ có một mình.

Sự cô đơn, thứ mà cô luôn cố gắng che giấu bằng những bộ sườn xám đắt tiền và nụ cười lả lơi, giờ đây bủa vây lấy cô, đặc quánh như bóng tối.

Điện thoại rung lên. Một số lạ. Không phải của kim chủ.

Cô uể oải bắt máy. “A lô?”

Một giọng nói trầm thấp, quen thuộc, nhưng có chút gấp gáp vang lên, xuyên qua tiếng mưa rơi rào rào bên ngoài.

“Là tôi.”

Tim Tô Tình đập lỡ một nhịp. Cô ngồi bật dậy. “Lý Quân?”

“Địa chỉ.” Giọng anh ta cộc lốc, xen lẫn tiếng thở và tiếng gió rít. “Tôi trả lại đồ cho cô.”

“Cái lắc chân? Tôi tặng…”

“Địa chỉ.” Anh ta lặp lại, không cho cô cơ hội từ chối.

Tô Tình ngẩn người, đọc địa chỉ cho anh. Anh ta cúp máy ngay lập tức.

Cô nhìn màn hình điện thoại. Anh ta điên rồi sao? Trời đang mưa bão. Từ trại ngựa đến đây mất ít nhất một tiếng rưỡi lái xe.

Mưa mỗi lúc một lớn. Tiếng sấm rền vang.

Tô Tình cuộn tròn trên thảm, không hiểu sao lại ngủ thiếp đi. Cô bị đánh thức bởi tiếng chuông cửa dồn dập, xen lẫn tiếng điện thoại bàn từ phòng bảo vệ.

Cô nhìn đồng hồ. Hơn 10 giờ đêm.

“Tô tiểu thư,” giọng anh bảo vệ có chút hoảng hốt, “Có một người đàn ông tên Lý Quân tìm cô… Anh ta ướt như chuột lột, nói muốn trả đồ cho cô. Có cho anh ta lên không ạ?”

Tô Tình hít một hơi. Anh ta thật sự đến.

“Cho anh ấy lên đi.”

Cô ra mở cửa. Hành lang vắng tanh. Tiếng thang máy đi lên. “Ting”.

Cửa thang máy mở ra. Lý Quân đứng đó.

Anh ta ướt sũng. Bộ đồng phục đen dán chặt vào người, phô bày cơ bắp cuồn cuộn. Nước mưa chảy ròng ròng từ tóc, xuống gương mặt cương nghị, lạnh lùng. Đôi mắt anh ta đen kịt, nhìn cô chằm chằm như muốn ăn tươi nuốt sống.

Anh ta sải bước về phía cô, không nói một lời, chìa ra một cái túi zip nhỏ. Bên trong là chiếc lắc chân.

“Trả lại cho cô.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận