Chương 21

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 21

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Mùi Hơi Của Đàn Ông

Mùi nắng sớm len lỏi qua khe rèm, mang theo chút se lạnh của cơn mưa đêm vừa tàn.

Tô Tình tỉnh giấc.

Cả cơ thể cô như bị một cỗ xe lu cán qua. Vùng eo mỏi rã rời, bắp đùi bên trong tê dại, và nơi thẳm sâu nhất của người phụ nữ vẫn còn âm ỉ một cảm giác vừa đau rát vừa… no đủ đến thỏa mãn.

Cô đưa tay sờ sang bên cạnh.

Lạnh ngắt.

Một cảm giác hụt hẫng quen thuộc ập đến. Đàn ông, sau khi thỏa mãn, đều vội vã rời đi như chạy trốn. Kim chủ cũ của cô cũng vậy.

Cô cười nhạt, uể oải ngồi dậy, định lê bước vào phòng tắm. Nhưng rồi cô khựng lại.

Căn hộ, vốn luôn bừa bộn sau những cuộc vui, giờ đây sạch sẽ đến lạ thường. Quần áo ướt sũng của Lý Quân vứt trên sàn đêm qua đã biến mất. Vỏ bao cao su vương vãi cũng không còn. Ngay cả cái áo ngủ lụa bị anh ta xé rách cũng đã được… gấp gọn gàng, đặt trên ghế.

Anh ta dọn dẹp ư?

Tô Tình ngơ ngác bước ra phòng khách. Và rồi, cô nhìn thấy nó.

Trên bàn ăn bằng đá cẩm thạch, nơi đêm qua họ còn chưa kịp dọn dẹp, giờ đây là một bữa sáng đơn sơ. Một đĩa trứng ốp la còn ấm, lòng đào vừa chín tới. Một ly sữa nóng.

Anh ta, trước khi rời đi, đã làm bữa sáng cho cô.

Tô Tình đứng sững. Trái tim cô, vốn đã chai sạn sau bao nhiêu năm lăn lộn, bỗng dưng nhói lên một cái. Đây không phải là giao dịch. Kim chủ cũ chưa bao giờ làm vậy. Hắn chỉ vứt lại tiền, hoặc một món trang sức.

Đây là sự… quan tâm.

Cô ngồi xuống, chậm rãi dùng nĩa xắn một miếng trứng. Vị béo ngậy tan trong miệng. Nó ngon hơn bất cứ món sơn hào hải vị nào cô từng nếm.

Căn phòng vẫn còn vương lại mùi hương của anh. Không phải mùi nước hoa đắt tiền. Mà là mùi của mưa, của mồ hôi đàn ông, và một chút mùi cỏ khô đặc trưng từ trại ngựa. Một mùi hương an toàn đến kỳ lạ.

Cô chợt nhận ra, đêm qua, lần đầu tiên sau nhiều năm, cô đã ngủ say, không mộng mị.

Lý Quân trở về trại ngựa lúc sáu giờ sáng. Anh thay bộ quần áo khô mượn tạm của Tô Tình ra, mặc lại bộ đồng phục cưỡi ngựa.

Vệ Tiểu Kiệt vừa lùa ngựa ra khỏi chuồng, thấy anh hai mình từ cổng đi vào, liền chạy tới.

“Anh hai! Tối qua anh… không về ạ? Em gọi anh không được.”

“Ừ, có chút việc.” Lý Quân đáp, giọng trầm khàn hơn mọi khi.

Anh đi thẳng về phía Hắc Phong, vỗ về con ngựa cưng. Vệ Tiểu Kiệt đi theo, bỗng khựng lại. Cậu ta nhìn chằm chằm vào cổ Lý Quân.

Vết băng cá nhân dán vội hôm trước đã bong ra. Thay vào đó, là một vết cắn mới, đỏ ửng, hằn sâu trên làn da rám nắng. Trông còn rõ hơn vết cũ.

“Anh hai…” Vệ Tiểu Kiệt lắp bắp, “…cổ anh… sao lại…”

Lý Quân đưa tay sờ lên cổ. Cảm giác tê dại từ cú cắn đêm qua vẫn còn đó. Anh nhớ lại hình ảnh cô gái nhỏ đè anh lên tường, nhón chân cắn mạnh, đôi mắt vừa đắc ý vừa ngấn lệ.

“Bị muỗi đốt.” Anh đáp, mặt không đổi sắc.

“Muỗi… muỗi gì mà to thế ạ?” Vệ Tiểu Kiệt nhìn dấu răng rõ mồn một. “Mà anh hai… anh thật sự đi trả cái lắc chân cho chị Tình sao? Tối qua mưa bão như thế…”

Lý Quân không trả lời. Anh cầm lấy yên ngựa, quai hàm bạnh ra.

Vệ Tiểu Kiệt nhìn tấm lưng rộng của anh hai, rồi lại nhìn vết cắn trên cổ, trong đầu cậu ta bỗng nảy ra một suy đoán kinh khủng.

Không thể nào. Anh hai cương trực như vậy, sao có thể… qua đêm với loại đàn bà như chị Tình?

Nhưng khi Lý Quân xoay người, Vệ Tiểu Kiệt lại liếc thấy, bên dưới vành tai anh, còn có một vết cào nhỏ, vẫn còn rớm máu.

Cậu ta hoảng hốt, im bặt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận