Chương 22

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 22

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Hủy Hôn

“Anh hai! Anh không thể làm thế được!”

Vệ Tiểu Kiệt cuối cùng cũng không nhịn được, chặn Lý Quân lại khi anh đang chuẩn bị đồ đạc. “Anh thật sự… qua đêm với chị ta sao?”

Lý Quân dừng tay, ánh mắt lạnh như dao. “Chuyện của anh, không đến lượt em xen vào.”

“Nhưng còn chị Vân Tú thì sao?” Vệ TiểuKiệt gần như hét lên. “Chị ấy là vị hôn thê của anh! Anh làm vậy sao đành lòng với chị ấy?”

Lý Quân im lặng. Anh siết chặt nắm tay.

“Vân Tú… anh chỉ coi con bé là em gái.”

“Em gái?” Vệ Tiểu Kiệt cười gằn. “Anh nói câu đó mà nghe được à? Cả hai nhà đã định rồi. Bà nội chị Vân Tú đang ốm nặng, nếu bà biết chuyện này, lỡ có mệnh hệ gì…”

“Chính vì vậy,” Lý Quân ngắt lời, giọng anh cứng lại, “Anh càng phải nói rõ. Anh không thể dùng cả đời mình để trả món nợ ân tình của thế hệ trước.”

Gia đình Lý Quân và gia đình Vân Tú có giao tình sâu đậm từ thời chiến. Bố Lý Quân và bố Vân Tú là huynh đệ vào sinh ra tử. Bố Vân Tú mất sớm, trước khi mất đã nhờ cậy bố Lý Quân chăm sóc gia đình. Hai nhà vì muốn “thân càng thêm thân” nên đã định hôn ước cho Lý Quân và Vân Tú, dù lúc đó Vân Tú mới chỉ là một cô bé.

Lý Quân, mười tám tuổi đã vào quân ngũ, tính tình cương trực, trọng nghĩa khí. Anh chưa bao giờ phản đối hôn ước này, vì với anh, đó là trách nhiệm. Anh chăm sóc Vân Tú, coi cô bé như em gái ruột, lo lắng thuốc thang cho bà nội cô. Anh dự định, chờ cô bé lớn, anh sẽ cưới, sẽ cho cô một gia đình, một sự bảo bọc trọn đời.

Đó là nghĩa.

Nhưng anh chưa bao giờ nghĩ đến tình.

Cho đến khi Tô Tình xuất hiện.

Người đàn bà đó như một cơn lốc. Cô xé toạc cuộc đời vốn chỉ có trắng và đen của anh. Cô lẳng lơ, cô trơ trẽn, cô phiền phức. Nhưng cô cũng cô độc, đáng thương, và khao khát được yêu một cách tuyệt vọng.

Cái đêm anh nhìn thấy cô trong phòng giám sát, thú nhận với con ngựa rằng cô chỉ muốn biết “một người sạch sẽ như Lý Quân có thể thích cô không”, trái tim sắt đá của anh đã vỡ một mảng.

Và đêm qua, khi anh chôn vùi trong cơ thể cô, khi cô rên rỉ, khóc lóc, khi anh cảm nhận được sự hòa quyện tuyệt đối của da thịt, anh biết, anh không thể quay đầu lại.

Anh muốn người đàn bà đó.

“Tiểu Kiệt,” Lý Quân nhìn thẳng vào cậu em, “Chuyện của Vân Tú, anh sẽ tự mình giải quyết. Anh sẽ nói chuyện với bố mẹ anh. Còn em, giữ mồm giữ miệng. Đừng để anh nghe thấy em gọi cô ấy là ‘loại đàn bà đó’ một lần nữa.”

Giọng anh không lớn, nhưng đầy uy lực. Vệ Tiểu Kiệt run lên, cúi đầu.

Lý Quân mặc áo khoác, cầm chìa khóa xe. Anh phải đến nhà Vân Tú. Anh phải kết thúc chuyện này, ngay lập tức. Dù cái giá phải trả có là gì đi nữa.

Anh không muốn lừa dối cô bé ngây thơ đó, và anh… cũng không muốn Tô Tình phải chờ đợi.

Anh vừa bước ra khỏi cửa, Vệ Tiểu Kiệt bỗng gọi giật lại.

“Anh hai… Em nói cái này… anh đừng giận.” Cậu ta ngập ngừng. “Em biết chị ta… rất đẹp. Nhưng mà… chị ta từng là người của Kim Dự Phụng. Cái gã kim chủ đó… không phải người dễ chọc đâu. Anh… anh cẩn thận.”

Lý Quân khựng lại một giây. Kim Dự Phụng. Anh biết cái tên đó. Kẻ quyền thế bậc nhất Sài Gòn.

Anh chỉ nhíu mày. “Anh biết.”

Rồi anh sải bước đi, bóng lưng thẳng tắp, không một chút do dự.

Bình luận (0)

Để lại bình luận