Chương 23

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 23

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Nơi Được Gọi Là “Nhà”

Tô Tình quyết định, cô không thể sống trong căn hộ áp mái đó nữa. Nơi đó chứa đựng quá nhiều ký ức dơ bẩn của kim chủ cũ, và đêm qua, nó lại chứng kiến sự cuồng dại của Lý Quân. Nó không thuộc về ai cả.

Cô cần một nơi của riêng mình.

Nhưng trước hết, cô cần làm một việc.

Cô rút một phần lớn số tiền tiết kiệm, gọi taxi, và yêu cầu tài xế chở đến một địa chỉ ở ngoại ô.

Cô nhi viện Hồng Tâm.

Nơi đây cũ kỹ, tường vôi bong tróc, nằm lọt thỏm trong một con hẻm sâu. Đây là nơi cô đã lớn lên, trước khi được cái gia đình “cha mẹ nuôi” kia nhận về, chỉ để biến cô thành một công cụ kiếm tiền.

“Chị Tình!” Lũ trẻ con đang chơi ngoài sân đất, thấy cô bước xuống taxi, liền reo hò ùa ra, bám lấy tay chân cô.

Tô Tình mỉm cười, xoa đầu chúng, đưa cho tài xế thêm tiền, nhờ anh khuân mấy thùng sữa, bánh kẹo và sách vở xuống.

“Con bé này, lần nào đến cũng quà cáp rườm rà.” Viện trưởng, một bà cụ tóc bạc trắng, đeo kính lão, mỉm cười hiền hậu bước ra. “Con dạo này… có vẻ khác.”

“Con gầy đi ạ?” Tô Tình cười.

“Không.” Viện trưởng nhìn sâu vào mắt cô. “Là ánh mắt. Nó… trong hơn.”

Tô Tình sững lại. Bà luôn là người nhìn thấu cô.

“Con vào đây.”

Hai người vào văn phòng. Viện trưởng rót cho cô một ly nước trà nóng.

“Con tính sao rồi? Vẫn sống như thế à?”

“Con… kết thúc rồi ạ.” Tô Tình đáp, giọng nhẹ bẫng. “Con nghỉ rồi. Con định tìm một công việc bình thường.”

Viện trưởng gật đầu. “Tốt. Tốt lắm.”

“Viện trưởng,” Tô Tình đặt ly trà xuống, “Lần trước con có nói với Viện trưởng, về việc cho bọn trẻ đi học trường ngoài. Con vẫn giữ ý định đó.”

Cô bị vứt bỏ. Cô biết cảm giác bị xã hội ruồng rẫy. Cô muốn những đứa trẻ này, ít nhất, cũng có cơ hội được đối xử bình đẳng.

“Con à,” Viện trưởng thở dài, “Tấm lòng của con thì quý. Nhưng con cũng biết, trẻ mồ côi đi học trường ngoài, chúng nó sẽ bị bạn bè kỳ thị. Lỡ tạo thành bóng ma tâm lý… còn tệ hơn.”

“Nhưng cứ ở mãi trong này, chúng sẽ mãi mãi là ‘trẻ mồ côi’.” Tô Tình kiên quyết. “Phải có đứa muốn ra ngoài chứ ạ? Dù chỉ một đứa cũng được. Viện trưởng cứ hỏi ý chúng. Mọi chi phí, con lo.”

Cô nhìn bà cụ, ánh mắt ngưng trọng. “Xin Viện trưởng. Hãy cho chúng một cơ hội.”

Viện trưởng nhìn cô thật lâu, rồi gật đầu. “Được rồi. Để ta hỏi chúng.”

Tô Tình ở lại chơi với bọn trẻ đến chiều. Cô dạy chúng hát, đọc truyện cho chúng nghe. Nhìn nụ cười ngây thơ của chúng, cô bỗng thấy lòng mình bình yên lạ.

Nhưng khi mặt trời lặn, cô lại phải trở về.

Ngồi trên taxi trở về thành phố hoa lệ, cô nhìn dòng xe cộ tấp nập. Cô đã cắt đứt với kim chủ. Cô vừa bắt đầu một mối quan hệ mới với Lý Quân.

Nhưng tương lai của họ, cũng mờ mịt như màn đêm ngoài cửa sổ.

Một quản lý chuồng ngựa, và một con điếm hết thời.

Cô bật cười, nụ cười chua chát. Cô lại châm một điếu thuốc. Làn khói mờ ảo che đi đôi mắt cô độc. Cô tự hỏi, Lý Quân, sau đêm qua, liệu có còn muốn gặp lại cô không? Hay anh ta cũng như bao gã đàn ông khác, ăn xong rồi… sẽ chạy mất?

Bình luận (0)

Để lại bình luận