Chương 24

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 24

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: “Bởi Vì Em”

Tô Tình vừa trả tiền taxi, bước xuống xe. Cô mệt mỏi xách túi, chuẩn bị đối mặt với căn hộ áp mái lạnh lẽo.

Nhưng khi cô vừa ngẩng đầu lên, tim cô như ngừng đập.

Dưới gốc cây phượng già trước sảnh chung cư, một bóng người cao lớn, quen thuộc đang đứng.

Anh ta vẫn mặc bộ đồng phục cưỡi ngựa màu đen. Dáng đứng thẳng tắp như một cây thương, kiêu hãnh và bất biến. Anh ta đứng trong bóng tối, chỉ có ánh đèn đường hắt vào, tạo nên một quầng sáng mờ ảo quanh thân hình vạm vỡ.

Đôi mắt đen kịt, không cách nào thăm dò, đang nhìn cô chằm chằm.

Lý Quân.

Anh ta… đang đợi cô? Hôm nay không phải ngày nghỉ của anh ta.

Tô Tình sững lại. Cô không biết nên tiến hay lùi.

“Anh… tới tìm em?” Cô cất tiếng, cố giữ cho giọng mình bình thản, nhưng nó vẫn run rẩy. “Sao không lên nhà?”

Lý Quân nhìn cô. Hôm nay cô không mặc sườn xám. Cô mặc một bộ đồ thể thao đơn giản, tóc buộc đuôi ngựa cao. Không trang điểm đậm, không lả lơi. Trông cô… trẻ ra cả chục tuổi, thanh thuần, nhưng lại toát lên vẻ mệt mỏi mong manh.

“Anh đợi em.” Giọng anh trầm khàn.

“Đợi em làm gì?” Tô Tình cười gượng. “Đến để… đòi tiền bữa sáng à?”

Anh ta không cười. Anh ta bước về phía cô. Từng bước chân nặng nề, dứt khoát.

Anh ta dừng lại ngay trước mặt cô, gần đến mức cô có thể ngửi thấy mùi nắng gắt trên tóc anh.

“Em đi đâu về?”

“Đi làm từ thiện.” Cô nhún vai. “Anh không tin à?”

Anh ta nhìn cô thật lâu. Đôi mắt sâu thẳm như muốn hút cô vào.

“Hôm nay, anh đã nói chuyện với Vân Tú.”

Tim Tô Tình thắt lại. “Nói… nói gì?”

“Anh nói,” anh ta dừng lại một giây, rồi nói rành rọt, “Anh hủy hôn.”

Tô Tình ngơ ngẩn. Hủy hôn?

“Bởi vì…” Cô lắp bắp, “Bởi vì anh không yêu cô ấy?”

Lý Quân lắc đầu. “Không phải.”

Anh ta vươn bàn tay thô ráp, chai sạn của mình, chạm nhẹ lên má cô. Một cái chạm nhẹ như lông vũ, nhưng khiến cô rùng mình.

“Là bởi vì em.”

Bốn chữ. Chỉ bốn chữ.

Nhưng nó như một tiếng sét đánh ngang tai Tô Tình. Cô há hốc miệng, không thốt nên lời.

“Em… anh… anh điên rồi?”

“Ừ.” Anh ta gật đầu, ánh mắt vẫn không rời cô. “Anh điên rồi. Từ cái đêm em cắn anh, anh đã điên rồi.”

Tô Tình lùi lại một bước. Cô sợ hãi. Đây không phải trò chơi. Đây là thật. “Anh biết em là ai không? Em là… Em là thứ đàn bà bẩn thỉu. Em ngủ với đàn ông vì tiền. Em…”

“Anh biết.” Anh ta ngắt lời cô. “Anh biết hết.”

“Vậy tại sao?” Cô gần như hét lên. Nước mắt không hiểu sao cứ trào ra.

Lý Quân bước tới, xóa tan khoảng cách giữa họ. Anh ta kéo cô vào lòng, một cái ôm siết chặt, mạnh bạo, như muốn nghiền nát cô vào lồng ngực mình.

Anh ta cúi đầu, thì thầm vào tai cô, hơi thở nóng rực. “Bởi vì anh muốn em. Dù em sạch sẽ hay bẩn thỉu, anh cũng muốn em.”

Anh ta giữ chặt gáy cô, hôn cô.

Nụ hôn này khác hẳn đêm qua. Không phải sự trừng phạt. Không phải sự cuồng dại. Nó sâu, chậm, và đầy chiếm hữu. Anh ta không cắn, mà là mút, liếm, khám phá khoang miệng cô một cách triệt để.

Tô Tình mềm nhũn. Đầu óc cô trống rỗng. Mọi phòng bị, mọi sự tự ti, mọi nỗi sợ hãi… đều tan biến. Cô nhón chân, vòng tay qua cổ anh ta, nhiệt tình đáp lại.

Cô không quan tâm ngày mai ra sao. Ít nhất, giây phút này, có một người đàn ông muốn cô, muốn cô thật sự.

Họ hôn nhau đắm đuối ngay dưới gốc cây, mặc kệ ánh mắt tò mò của người bảo vệ.

Một lúc lâu sau, Lý Quân mới buông cô ra, nhưng vẫn ôm chặt. Anh ta tựa trán mình vào trán cô, hơi thở hòa quyện.

“Nghe đây, Tô Tình.” Anh ta gằn giọng, “Ở bên anh rồi, không được phép đi tìm bất cứ gã đàn ông nào khác. Rõ chưa?”

Tô Tình nhìn sâu vào đôi mắt đen của anh, cô bật cười, nước mắt vẫn chảy dài.

“Anh hai… anh thật bá đạo.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận