Chương 11

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 11

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bạch Lê đứng ngồi không yên, Thẩm Ám nghiêng người sát lại, anh chìa tay ra giữ lấy mũ cô, bàn tay ấm áp vuốt tóc trên trán cô, một tay đặt trước mi mắt cô, che đi toàn bộ tầm mắt của cô.

Tim cô lại bất giác lại đập nhanh, răng không tự chủ mà cắn chặt.

Cô có một mái tóc dài đen nhánh, cuộn thành một búi gọn ngay sau đầu, giờ phút này khi tháo mũ ra lại để lộ đôi tai đỏ hồng cùng chiếc cổ trắng nõn.

Trán bên trái của cô đã sưng lên một cục lớn, bị làn da trắng nõn của cô che phủ, càng nhìn càng thấy đáng sợ.

“Sưng to lắm rồi.

” Sau khi chuyên gia đeo kính xem xong thì hỏi Bạch Lê: “Chóng mặt không? Có cảm thấy buồn nôn không?”
Bạch Lê nhẹ nhàng lắc đầu.

Chuyên gia ngồi trước máy tính bắt đầu đánh chữ: “Thực sự đáng lo lắng, chụp CT cũng được, chắc là không có vấn đề gì đâu.


Bạch Lê rụt đầu lại, đang định chìa tay ra đội mũ nhưng đã có người nhanh tay hơn cô một bước, đội mũ lên cho cô, hai tay cô ở giữa không trung, tim lại bắt đầu đập mạnh.

Thẩm Ám kéo cô đến ngồi ở khu vực chờ, một tay vỗ vỗ vào vành mũ: “Lại đây chờ.


Động tác của anh rất nhẹ nhàng nhưng Bạch Lê vẫn bị động tác của anh làm cho khẩn trương bối rối, qua kính râm nhưng ánh mắt của cô vẫn có chút né tránh, chỉ khi Thẩm Ám đi khất tầm mắt, cô mới không nhịn được liếc mắt nhìn bóng lưng anh một cái.

Anh rất cao, mặc áo sơ mi trắng cùng quần cộc, tay áo xắn lên để lộ ra một hình xăm nhỏ, sau khi đi qua mấy người, có lẽ do có chút lo lắng nên anh đột nhiên quay đầu lại nhìn về phía Bạch Lê.

Bạch Lê hoảng sợ vội vàng dời tầm mắt đi, cả đầu cô luôn nhìn về phía khuỷu tay.

Khi Thẩm Ám trả phí trở về, cô vẫn duy trì tư thế này, khóe môi anh hơi cong lên, chìa tay ra nắm lấy cổ tay cô, kéo cô lên: “Đi thôi.


Cổ tay dưới lớp áo, mảnh mai giống như chỉ còn lại xương cốt.

Thẩm Ám lo lắng bản thân mình nếu dùng lực quá mạnh, không cẩn thận sẽ bóp nát cô.

Trước khi chụp CT, Bạch Lê đứng ở phía sau anh, bên cạnh còn có người nhà cùng bệnh nhân khác, có người nhìn cô đánh giá, cô hơi nghiêng người đi, quay mặt mình đối diện với tường.

Y tá mở cửa, gọi tên cô.

Cả người Bạch Lê run lên, đang định đi vào nhưng cổ tay lại bị giữ chặt.

Cô lo lắng ngẩng đầu, qua lớp kính râm có thể nhìn thấy chiếc mũi thẳng tắp của người đàn ông, lông mày anh đen cùng xương lộ rõ ràng, giọng nói từ miệng anh phát ra lại rất từ tính, rơi vào trong tai hết sức dễ nghe.

“Đừng sợ.


“Tôi ở ngay cửa chờ em.

”.

Khi Bạch Lê đi vào chụp CT não, Thẩm Ám bèn đứng trong phòng CT, nhìn cô cởi mũ, kính râm và khẩu trang qua lớp kính trong suốt.

Không có kính râm che khuất, ánh mắt của cô vô cùng hoảng loạn, không dám nhìn xung quanh, chỉ nhìn chằm chằm mặt đất, mười ngón tay buông thõng bên hông siết chặt thành nắm đấm.

Chiếc mũi của cô nhỏ nhắn tinh tế, đôi môi xinh đẹp phớt hồng.

Mái tóc đen dài buông xõa sau đầu, càng làm tôn thêm làn da trắng nõn của cô, cô nhẹ nhàng cắn môi, đôi mắt đen trắng rõ ràng lộ rõ sự lo lắng và sợ hãi, giống như nai con mới sinh, tự nhiên khiến người ta nảy sinh lòng trìu mến.

“Bạn gái cậu không có việc gì.

” Bác sĩ quay đầu lại, liếc mắt nhìn Thẩm Ám một cái.

Thẩm Ám nhìn chằm chằm mặt Bạch Lê, vô thức gật đầu, chờ tới khi ý thức được những lời bác sĩ nói, Bạch Lê đã chụp CT xong.

Cô đội lại mũ và đeo khẩu trang, bước ra mở cửa rất nhẹ nhàng, đầu vẫn cúi thấp, chỉ dám dùng mắt nhìn thẳng vào mặt đất.

Cô không đơn thuần là chỉ sợ bệnh viện, mà còn sợ hãi những người xung quanh.

Thẩm Ám đi đến trước mặt cô, kéo mũ của cô xuống, để lộ ra cái trán, lòng bàn tay ấm áp đặt lên trán cô, vén mấy sợi tóc mái lên, cúi đầu cẩn thận xem xét cục u sưng vù ở trán.

Bình luận (0)

Để lại bình luận