Chương 14

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 14

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lão già đấy không có tiền thì đương nhiên đến tìm con trai lão đòi rồi, đấy không phải là chuyện hiển nhiên sao? Cậu không nhận lão già nhà cậu cũng đúng, chúng tôi chỉ quan tâm đến tiền, bây giờ lão già nhà cậu không có tiền, người của tôi về sau chỉ đến tìm cậu thôi, nếu cậu không trả tiền… Cũng đừng trách tôi trở mặt.


“Hôm nay anh cho người tới chém tôi, tôi cũng sẽ không đưa tiền đâu.

” khóe môi Thẩm Ám khẽ nhếch, nụ cười lạnh lẽo vô cùng, “Đừng có nói mấy lời đe dọa vô dụng đó với tôi, trước kia tôi làm gì, anh không phải không biết, đường nhân mạch của tôi không hề kém anh, muốn làm lại nghề cũ cũng không khó.


Sau khi cúp điện thoại, Thẩm Ám ra khỏi phòng khám, đứng bên cạnh thùng rác hút thuốc.

Ánh đèn đường mờ nhạt hắt lên người anh, tạo ra một cái bóng dài trên mặt đất, anh gẩy gẩy điếu thuốc, vừa định quay lại phòng khám thì nhận được điện thoại.

“Tôi nghe nói Hổ Tam đã tìm cậu.

” Đầu bên kia điện thoại vang lên tiếng cười của một người đàn ông, “Ra ngoài uống một chén không?”
Thẩm Ám không từ chối, “Được.


Thẩm Ám gọi điện thoại cho Miêu Triển Bằng, chờ Miêu Triển Bằng tới nơi, lúc này mới bắt taxi đi đến quán bar.

Anh rất ít khi bước chân vào mấy nơi như này, từ khi anh tiếp nhận phòng khám thú y kia, anh trở nên rất bận rộn, và anh cũng cố ý để bản thân từ từ cắt đứt những mối quan hệ bạn bè trước đây.

Có khoảng năm sáu người ngồi trong phòng, ở giữa là một tên đầu trọc, trong ngực đang ôm một người phụ nữ, ánh đèn trong phòng nhạt nhòa, chỉ có thể thấy được làn khói mờ ảo phiêu đãng trong không khí.

Thời điểm Thẩm Ám đẩy cửa bước vào phòng, đã có người đứng dậy từ sô pha ân cần nhường chỗ ngồi cho anh, “Anh Ám! Ngồi chỗ này!”

“Thằng nhóc nhà cậu cũng thật khó mời.

” Đầu trọc cầm một chai rượu trắng ở trên bàn lên đưa đến trước mặt Thẩm Ám, “Phạt cậu một chai, có ý kiến gì không?”
Thẩm Ám cởi hai cúc áo trên cùng ra, “Xem thường tôi?”
Anh lấy thêm hai chai ở trên bàn, đặt ở trước mặt mình, cười với đầu trọc, “Thế nào?”
Đầu trọc cười to, “Được lắm!”
Thẩm Ám mới chỉ uống một chai rượu trắng, đầu trọc đã ngăn không cho anh uống nữa, nói chuyện của Hổ Tam thì Thẩm Ám cứ yên tâm, sẽ không để Hổ Tam đến phòng khám làm loạn nữa.

Thẩm Ám rót một ly rượu vang đỏ, cụng ly với tên đầu trọc, “Anh Vạn, cảm ơn anh.


“Cảm ơn cái gì, Thẩm Ám, anh nhiều anh em như vậy, nhưng người duy nhất anh để ý đến chỉ có cậu.

” Vạn Quân cũng rất thẳng thắn trước mặt những người anh em khác, “Những người khác đều không có đầu óc, nếu không phải Thẩm Quảng Đức khiến cậu bị liên lụy, thì trước kia cậu đã không đi cùng đường với chúng tôi…”
Thẩm Ám khẽ nhếch môi, nâng ly rượu trên bàn lên, “Cạn ly vì anh em, cạn ly vì… Quá khứ.


Những người khác đã bị Vạn Quân quở trách thành quen, tất cả đều vui vẻ đứng lên cụng ly.

Người phụ nữ trong lòng Vạn Quân cứ nhìn chằm chằm Thẩm Ám, Vạn Quân hình như không nhận ra, nhưng Thẩm Ám lại thấy rõ, anh nhíu mày uống cạn ly rượu, lấy điện thoại ra xem.

WeChat lại có một đống tin tức nhảy ra.

Anh day day huyệt Thái Dương, vuốt xuống xem thông báo, người phụ nữ trong câu lạc bộ lại nhắn tin cho anh, hỏi anh sao hôm nay lại không đến.

Buổi tối còn có một người khách, sau khi về nhà thì mặc áo ngủ gợi cảm chụp gửi cho anh rồi hỏi có đẹp không.

Thẩm Ám mặt không biểu cảm tình vuốt qua nó một cách vô cảm, trong mục liên lạc hiện lên hơn chục người bạn mới.

Tất cả lời nhắn đều là đưa thú cưng tới khám bệnh, anh đồng ý từng cái một.

Cho đến cuối cùng, anh thấy điện thoại người liên hệ: Bạch Lê.

Cô không có thêm anh, bọn họ chỉ đơn giản là trao đổi số điện thoại với nhau, cho nên WeChat tự đề xuất bạn mới.

Anh click vào để xem, tên WeChat của cô rất đơn giản, chỉ có một chữ: Lê.

Bình luận (0)

Để lại bình luận