Chương 24

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 24

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ


Đàm Viên Viên dùng tay ra hiệu, “Đã rõ!”

Cô ấy gọi đồ ăn xong, lại bắt đầu tò mò duỗi cổ hỏi Thẩm Ám, “Ông chủ, anh thật sự đang yêu đương sao? Là ai vậy? Em có quen không?”
Thẩm Ám đặt ly nước xuống, ngón trỏ gõ lên bàn, “Lên mạng mua cho tôi một cái mũ bảo hiểm, loại mấy cô gái hay mang, đơn giản, màu trắng là được.


Khuôn mặt Đàm Viên Viên trầm xuống, vẻ mặt của cô ấy bi thương nhìn anh, “Anh Ám, anh nói cái gì vậy?”
Thẩm Ám xoay người, “Quên đi, tôi tự mình mua.


“Anh Ám!” Đàm Viên Viên không cam lòng gọi anh.

Thẩm Ám nghiêng đầu, đôi mắt lạnh lùng nhìn cô ấy, “Đàm Viên Viên, không làm được thì có thể nhanh chóng xin nghỉ việc rời đi, làm tiếp được thì lập tức thu lại những cảm xúc nhỏ nhặt kia cho tôi, cho tới bây giờ tôi chưa từng cho em cơ hội nào, cũng chưa bao giờ nói thích em, nên đừng bày ra vẻ mặt đó cho tôi xem, tôi không phải là ba mẹ em, không thể nào nuông chiều em.


Đàm Viên Viên bị nói thì hốc mắt đỏ lên, nước mắt chảy xuống.

Trước kia, Thẩm Ám luôn tuyển nhân viên lễ tân là nam, suy cho cùng không cẩn thận dịu dàng như nữ, một số người không quan tâm đến vệ sinh thì thôi, cũng không siêng năng, không thích dọn dẹp, lại còn hay nói tục chửi bậy, khách hàng ý kiến nhiều lần, anh mới dứt khoát tuyển lễ tân nữ.

Trước Đàm Viên Viên có mười mấy lễ tân nữ, cũng không phải là làm không tốt, mà là do có suy nghĩ khác đối với Thẩm Ám, lại bởi vì tuổi còn trẻ, vừa mới trưởng thành, tác phong làm việc mạnh mẽ, cho dù có khách hàng ở đây, cũng không hề che giấu tình cảm của mình đối với Thẩm Ám, bởi vậy, nên bị Thẩm Ám cho từ chức.

Đàm Viên Viên đã làm ở đây được một thời gian dài, con người cô ấy hoạt bát, làm việc nhanh nhẹn, lại siêng năng, Thẩm Ám đối với cô ấy trên các phương diện đều vô cùng hài lòng, thỉnh thoảng đi ra ngoài, cũng sẽ mang đồ ăn về cho cô ấy, một mặt vừa xem cô ấy là nhân viên, một mặt vừa xem cô ấy như là em gái nhỏ nhà bên.

Anh đương nhiên biết Đàm Viên Viên thích anh, nhưng cô ấy không bày tỏ, anh cũng không vạch trần, chỉ là cố ý giữ khoảng cách với cô ấy, không mập mờ, không cho cô ấy bất kỳ cơ hội nào, chỉ cần cô ấy yên lặng làm việc, thì trong mắt anh, cô ấy chính là một nhân viên bình thường.

Nhưng cô ấy.

Ngày hôm nay vừa ra ngoài, đã khiến cho Thẩm Ám tức giận.

Anh chuẩn bị sẵn phong bì trong phòng làm việc, chỉ chờ Đàm Viên Viên đến từ chức, trong đầu anh đột nhiên nhớ tới Bạch Lê.

Ngón tay mảnh khảnh mềm mại của cô cầm lấy cái nĩa, bởi vì hành động đột nhiên đến gần của anh nên ánh mắt không ngừng hoảng loạn, làn da của cô trắng như ngọc, lông mi hẹp và dài, bởi vì khẩn trương bất chợt lay động, tiếp theo là đôi môi đỏ mọng, hơi mở ra, mơ hồ để lộ cái lưỡi hồng hào bên trong.

Bên tai lại vang lên giọng nói mềm mại kia, giọng nói khẽ run lên:
“Thẩm… Bác sĩ.

Đàm Viên Viên ở lại.

Cô ấy không có từ chức, mà đến phòng làm việc nghiêm túc xin lỗi Thẩm Ám, chỉ là đôi mắt của cô ấy đã đỏ bừng.

Thẩm Ám để cho cô ấy về nhà nghỉ ngơi, ngày mai rồi trở lại làm việc, nhưng cô ấy lắc đầu và nói không có việc gì, bởi vì buổi tối đông khách, nên cô ấy sợ Thẩm Ám bận rộn.

Ngày kia là Tết Trung Thu, phòng khám sẽ được nghỉ một ngày, nhưng Thẩm Ám không có kỳ nghỉ, anh vốn dĩ cũng không biết đi đâu, kế hoạch của anh là ở lại phòng khám đến sau giờ tối, ăn cơm tối xong thì tiếp tục đến sân vận động đánh cầu lông.

Nhưng bây giờ, anh có một kế hoạch khác.

Sau khi Miêu Triển Bằng đến, Thẩm Ám ở lại thêm hai tiếng đồng hồ, người khách hẹn buổi trưa bị hoãn đến tám giờ tối, có người đến trễ, anh phải chờ thêm nửa tiếng nữa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận