Chương 29

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 29

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ


Hổ Tam âm độc trừng mắt nhìn anh.

Thẩm Ám hờ hững nhìn lại hắn ta, giọng nói lạnh lẽo đến cùng cực, “Nếu tôi đã có thể toàn thây rút khỏi vũng nước bẩn kia, thì cũng có thể trở lại một lần nữa.


“Đến lúc đó, sẽ chẳng còn vị trí Hổ Tam của anh nữa.

” Anh nói xong, uống một hơi cạn sạch ly rượu trên bàn.

Hổ Tam dĩ nhiên nghe hiểu được ý tứ của Thẩm Ám, trước đây sau khi ông nội Thẩm Ám xảy ra chuyện, Thẩm Ám suýt chút nữa đã phế toàn bộ đám thuộc hạ của Lưu Đại Long, tất cả những người khác đều đến nhờ cậy Thẩm Ám, nhưng kết quả Thẩm Ám lại rửa tay chậu vàng, mở một phòng khám thú y.

Hổ Tam chen vào được một lỗ hổng, nên mới có được vị trí như ngày hôm nay.

Hiện tại, Thẩm Ám đã nói như vậy, có nghĩa là anh đã nắm chắc mười phần, anh và đám người Vạn Quân hay Lưu Đại Long kia không hề giống nhau, anh cũng chẳng phải cố làm ra vẻ, anh rất thông minh.

Theo như lời Vạn Quân đã nói, nếu không phải Thẩm Ám bị Thẩm Quảng Đức liên luỵ, chắc chắn sẽ không giống như bây giờ.

Mặc dù, trong mắt nhiều người bọn họ, vận may của Thẩm Ám ở hiện tại đã được coi là phi thường.

Hổ Tam trầm mặc đứng đó.

Vạn Quân gõ gõ bàn, cho hắn ta bậc thang bước xuống, “Hổ Tam, uống hết ly rượu này đi, hôm nay mấy anh em chúng ta vui vẻ ăn với nhau một bữa cơm, ngày mai lại vui vẻ đón Trung Thu.

Hổ Tam liếc mắt nhìn Thẩm Ám một cái, “Được thôi, tôi sẽ giữ mặt mũi cho anh Vạn vậy.


Dứt lời, hắn ta vươn ngón tay cầm lấy ly rượu đặt trên bàn, ngửa đầu chán nản.

Những người ở đây đều không nhịn được nhìn về phía Thẩm Ám, ai cũng biết rằng, Hổ Tam không phải đang giữ mặt mũi cho Vạn Quân, mà là sợ Thẩm Ám.

Có mấy người anh em mới tới chưa quen biết Thẩm Ám, có chút tò mò đánh giá anh, Thẩm Ám mặc một chiếc áo sơ mi trắng, phối quần âu, giày da bóng loáng, đường nét khuôn mặt rõ ràng, vô cùng tuấn tú.

Quả thực không hỗn tạp như lời đã nói.

Có người nào bước trên con đường này mà không phải dựa vào một gương mặt như hung thần ác sát cùng với vô số vết sẹo và tinh thần sẵn sàng liều mạng để rồi có thể xưng bá một phương.

Nhưng Thẩm Ám không giống vậy, anh không cần dựa dẫm vào bất cứ thứ gì.

Anh chỉ cần đứng yên tại đó, sẽ chẳng có ai dám khinh thường anh, trong xương cốt anh đã ẩn sẵn loại sức mạnh ấy.

Loại sức mạnh muốn liều mạng bằng bất cứ giá nào.

.

Thẩm Ám về đến nhà đã là 10 giờ.

Anh chuyển chậu hoa ra ban công, tưới nước đầy đủ rồi mới cởi quần áo tới phòng tắm tắm rửa.

Anh không uống nhiều rượu, nhưng đồ ăn chẳng ăn được bao nhiêu, dạ dày không thoải mái cho lắm, anh tìm thuốc uống, sau đó dựa người vào sô pha, lấy điện thoại ra đọc tin tức.

Lại chằng chịt một chuỗi màu đỏ.

Anh nhướn mày, chỉ nhìn lên vị trí đầu tiên, nhưng khung chat được ghim ở đầu đó vẫn trống rỗng, không hề có bất kỳ tin nhắn nào.

Anh cà cà đầu lưỡi vào răng, ngón tay khẽ nhấn một cái, gọi video.

Đợi một hồi, cuối cùng nhận về một câu nhắc nhở: Đối phương từ chối cuộc gọi.

Thẩm Ám: “…”
Anh nâng tay xoa xoa mi tâm, khẽ bật cười thành tiếng.

Anh lại ấn gọi thoại, đời tầm mười mấy giây, Bạch Lê mới nhận, ngay cả hơi thở cũng rất nhẹ.

“Chưa ngủ sao?” Có lẽ bởi uống rượu xong nên giọng Thẩm Ám rất khàn, “Hay là bị anh đánh thức?”
“Không, không phải.

” Tai Bạch Lê nóng như thiêu đốt, giọng nói khẽ run rẩy một cách rõ ràng.

Thẩm Ám nở nụ cười, cổ họng phát ra tiếng cười khàn khàn, kích thích sống lưng Bạch Lê tê rần, gương mặt cô đỏ bừng, nắm chặt lấy di động lắp bắp hỏi, “Anh, anh cười cái gì?”
“Nghe thấy giọng em nên anh muốn cười.

” Giọng nói Thẩm Ám mơ mơ hồ hồ lại khàn vô cùng, “Không được sao?”
Bạch Lê: “…”
“Anh, có chuyện gì sao?” Cô khẽ hỏi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận