Chương 31

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 31

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ


Thẩm Ám khẽ cười: “Không được đâu, em ấy sợ người lạ, chờ tới lần sau nhé.

Anh vẫy vẫy tay với bà chủ, lái motor rời đi một cách tiêu sái.

Sáng nay lúc mới dậy, anh đã gửi tin nhắn cho Bạch Lê, nói rằng khoảng 8 rưỡi sẽ tới dưới tầng nhà cô.

Lúc anh tới là 8 giờ 25 phút, đứng đợi một lúc dưới tầng, gọi điện thoại cho cô nhưng cô không nhận, tới lần thứ ba, cô mới bắt máy.

“Chưa rời giường sao?” Anh hỏi.

“Không phải, em… em… không muốn… đi ra ngoài.

” Bạch Lê nhỏ giọng từ chối, nói xong lại thấp thỏm xin lỗi, “… Rất xin lỗi, bác sĩ Thẩm.


“Tối hôm qua nói câu kia đã dọa đến em sao?” Thẩm Ám hỏi.

Bạch Lê nhớ tới câu nói kia, vành tai nóng lên, “… Không, không phải.


“Vậy thì vì sao?”
“Em…” Cô không có cách nào giải thích được, ậm ừ một hồi lâu, mới khẽ nói, “Sau này anh… đừng đến tìm em nữa.


Thẩm Ám đã đứng trước cửa nhà cô, ngón tay nhẹ nhàng gõ gõ lên cánh cửa, giọng nói lan toả khắp ống nghe, mang đến cảm xúc từ tính, “Anh đứng ở cửa rồi, ra mở cửa đi.


“…”.

Phải mất đến hai phút, cửa phòng mới được mở ra.

Bạch Lê mặc một chiếc áo hoodie màu đen, đầu trùm mũ rộng vành, trên mặt đeo kính râm và khẩu trang, chỉ còn lại đôi tay tái xanh lộ ra bên ngoài, căng thẳng xoắn xuýt.

“Sáng sớm anh tới đây tìm em.

” Thẩm Ám bước lên một bước, cúi lưng nhìn cô, lại chỉ có thể nhìn thấy một sợi tóc dài lộ ra từ vành mũ của cô, anh chống tay lên khung cửa, lo lắng sẽ doạ sợ cô, giọng nói cố tình dịu xuống vài phần, “Không phải là để nghe em từ chối anh.


Bạch Lê nhỏ giọng nói: “Xin, xin lỗi.


“Cũng không phải là để nghe em nói xin lỗi.

” Ngón tay Thẩm Ám xoa xoa lên mũ cô, giọng nói trầm thấp, lộ ra vài tia mê hoặc, “Anh chỉ muốn, đưa em đi tìm một chỗ, đi nếm thử bánh trung thu.


Cả người Bạch Lê như sắp phát hoả, rõ ràng anh chưa hề động tới cái gì, nhưng thân thể lại không kiềm chế được cứ rùng mình run rẩy, cô thất thần đứng đó, cánh tay đã bị người đàn ông nắm chặt, anh không dắt tay cô, chỉ nắm chặt lấy cổ tay cô, kéo cô đi ra ngoài.

Cả đêm qua Bạch Lê lăn qua lăn lại không ngủ được, sáng nay lại tỉnh dậy từ rất sớm, Đới Mi hẹn trưa nay sẽ tới nhà cô ăn cơm, nhưng cô cũng từ chối, chỉ là không dám nói ra sự thật.

Lần trước Đới Mi đã hỏi cô rằng quan hệ giữa cô và Thẩm Ám là loại quan hệ gì.

Cô cụp mắt nhìn xuống cánh tay săn chắc của người đàn ông, cổ tay tê mỏi vô cùng, lòng bàn tay cô bắt đầu tiết ra mồ hôi, đầu óc lại càng choáng váng, bước đi chẳng khác nào như giẫm lên bông, toàn thân đều nổi lên cảm giác lênh đênh đầu nặng chân nhẹ.

—— “Tớ nhìn ra được, anh ấy thích cậu.


Giọng nói của Đới Mi văng vẳng bên tai, đầu ngón tay Bạch Lê run rẩy, cả vùng cổ tựa như bị lửa nóng thiêu đốt.

Thẩm Ám kéo cô tới trước xe máy, anh tháo chiếc mũ bảo hiểm màu hồng nhạt treo trên đầu xe xuống rồi đội lên cho cô, ngón tay anh bỗng khựng lại một chút, gỡ kính râm của cô xuống.

Lòng bàn tay ấm áp nhẹ nhàng cọ cọ lên làn da non mịn của Bạch Lê.

Bạch Lê hoảng hốt ngẩng đầu lên, chỉ thấy Thẩm Ám nghiêm túc nói rằng: “Đeo kính râm rất dễ bị xước da, chờ lúc nào xuống xe lại đeo tiếp.


Anh nói xong, đội mũ bảo hiểm lên cho cô một cách ngay ngắn, cài chặt khoá mũ, nhìn chằm chằm vào đôi mắt xinh đẹp thuần khiết dưới mũ bảo hiểm kia một hồi lâu, sau đó mới ngồi lên xe máy, “Lên đi nào.


Bạch Lê nhéo nhéo ngón tay, căn bản không biết phải lên như thế nào.

Thẩm Ám quay đầu nhìn về phía cô, đáy mắt ẩn ẩn ý cười, “Chưa từng ngồi bao giờ sao?”
Cô khẽ gật đầu.

Thẩm Ám vươn một tay về phía cô, chân dài đạp đạp vào vị trí bàn đạp, nói với cô, “Giữ lấy anh, dẫm lên chỗ này này.

Bình luận (0)

Để lại bình luận