Chương 37

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 37

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Làn da khỏe khoắn của bàn tay anh còn mang theo nhiệt độ nóng bỏng, ngay cả trống ngực mạnh mẽ đập cũng khiến cổ tay của anh run rẩy đến tê dại.
Ngón tay của Bạch Lê cũng cũng run lên.
Thang máy đến nơi thì đoàn người từ từ bước xuống, Thẩm Ám cũng thu hồi tay lại rồi nắm lấy tay cô dẫn đi ra ngoài, giọng nói trầm thấp hỏi, “Thích không?”
“Hả?” Bạch Lê không nghe hiểu.
Thẩm Ám cười nhẹ xem như chưa nói điều gì, cứ thế bước về phía trước.

Đi được vài bước thì Bạch Lê mới ý thức được anh hỏi điều gì, não bộ bùng nổ một tiếng, máu huyết trào ngược, toàn bộ cơ thể đều bắt đầu nóng bừng cả lên.
Trên chỗ ngắm cảnh có rất nhiều người, có ba bộ kính viễn vọng thu phí, còn có một nhân viên ở bên cạnh đang thao tác.
Bạch Lê vừa bước ra thì nhìn thấy một ông trăng thật lớn đang treo trên đỉnh đầu, bên cạnh có rất nhiều người bận rộn chụp ảnh, hơn nữa còn nhờ màn đêm bao phủ nên hầu như không ai chú ý đến cô, cũng chẳng ai đánh giá cô cả.
Thẩm Ám gỡ mũ của cô xuống rồi đưa đến trước mặt, cũng thuận tiện tháo kính râm và khẩu trang cất vào trong túi của người kia.

Anh nắm lấy bàn tay cô dẫn đến kính viễn vọng rồi nhìn cô nói, “Ngắm trăng nhé.”
Bạch Lê muốn trả tiền nhưng đã bị anh giành được trước.
Cô cúi đầu rồi khom lưng xuống, thông qua kính thiên văn nhìn thấy mặt trăng được phóng đại vô hạn, một ánh sáng rực rỡ gần như xuyên qua ống kính đốt cháy đôi mắt cô.
“Đẹp quá.” Cô không nhịn được thì thầm thành tiếng.
“Đúng vậy, đẹp lắm.” Thẩm Ám nhìn chăm chú vào khuôn mặt của cô đáp.
Khi Bạch Lê đứng dậy thì đôi mắt vẫn còn mang theo ý cười, cô quay đầu nhìn về phía Thẩm Ám, hai cái lúm đồng tiền nhợt nhạt vẫn còn treo trên khóe môi.
Thẩm Ám thấp giọng nói câu gì đó.
Xung quanh mọi người đều nói cười ồn ào cho nên cô nhất thời không nghe rõ được, con ngươi trong suốt trong phút chốc mờ mịt, “Có gì sao?”
Thẩm Ám hơi hơi cúi đầu, tay trái đỡ lấy sau ót của cô rồi kéo người kia lại gần hơn, đôi môi mỏng chặn lấy Bạch Lê.
Một nụ hôn thật nhẹ rơi xuống..

Bạch Lê đang đội mũ co rụt lại, đối mặt với cánh cửa kim loại của thang máy.

Thẩm Ám thì thầm tên cô: “Bạch Lê?”
Cô không dám trả lời.

Nhịp tim như sắp nổ tung.

Thang máy đến, cô vội vàng đi ra ngoài, anh cúi đầu siết chặt lấy tay cô, kéo cô về phía xe mô tô đang đậu: “Anh đưa em về.


“Không, không muốn, em tự đi…” Giọng cô run run.

Thẩm Ám dừng lại: “Bạch Lê, anh đã từng hỏi em rồi.


“Gì cơ?” Tim cô đập loạn xạ.

“Anh muốn hôn em.

” Anh dùng lòng bàn tay to chạm vào vành mũ của cô, yên lặng nhìn cô bằng ánh mắt đen láy: “Có được không?”
Anh đang lặp lại những lời đã từng nói trên đài quan sát.

Nhưng rơi vào tai Bạch Lê, nó như là đang trải đường cho hành động hôn nhau tiếp theo.

Tim cô bất giác run lên, cả người như dẫm phải cục bông, cảm giác lơ lửng khiến đại não cô đình chỉ hoạt động, cô biết mình đang rơi vào trạng thái cực kỳ căng thẳng nhưng việc này coi căn bản không khống chế được.

Cơ thể cô run lên dữ dội.

Cô lắc đầu, chân lùi về phía sau.

Cổ tay bị giữ lấy, Thẩm Ám giúp cô chỉnh lại mũ, trầm giọng nói: “Đừng sợ, anh đưa em về trước.


Toàn bộ cánh tay trở nên đau nhức tê dại, cô cúi đầu xuống, bàn tay của người đàn ông lớn hơn cô rất nhiều, khớp xương mảnh mai, lòng bàn tay khô ráo ấm áp, kỳ lạ là mang đến cho cô cảm giác vô cùng an toàn.

Cô cắn môi không nói gì, nhưng cơ thể đang run rẩy từ từ bình tĩnh trở lại.

Khi Thẩm Ám lái mô tô trở lại tiểu khu Đông Tân đã là chín giờ tối, anh cởi mũ bảo hiểm, tiễn Bạch Lê đến trước cửa nhà.

Sau khi nhìn cô bước vào cửa, anh chống tay lên khung cửa nhìn cô hỏi: “Anh đã có một ngày rất vui vẻ, còn em thì sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận