Chương 38

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 38

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bạch Lê cúi đầu, thật lâu sau, cô nhẹ nhàng gật đầu.

Đôi môi của Thẩm Ám khẽ nhếch lên, anh thấp giọng gọi: “Bạch Lê.


Bạch Lê không dám nhìn anh.

Anh đưa tay tháo khẩu trang của cô, trong ánh nhìn bối rối của cô mà giữ chặt ót kéo cô vào vòng tay của mình.

“Anh luôn muốn ôm em.

” Cằm anh đặt lên hõm vai cô, đầu anh hơi nghiêng, hơi thở ấm áp lướt qua cổ Bạch Lê khiến toàn thân cô run lên.

“Bác sĩ Thẩm…” Cô run lên vì lo lắng.

Thẩm Ám vỗ vỗ lưng cô: “Đừng sợ.


Cô gái nhỏ vốn đã gầy yếu, giờ lại nép trong vòng tay càng làm cô trở nên nhỏ bé hơn nữa.

“Một lần nữa được chứ?” Anh hỏi.

Bạch Lê vẫn ở trong trạng thái căng thẳng tột độ, toàn bộ đầu óc đều trống rỗng: “Hả, cái gì?”
Thẩm Ám hơi buông lỏng cô ra, dùng tay trái nâng cằm cô lên, cúi đầu hôn lên môi cô, tay còn lại ôm cô vào lòng.

Không giống như nụ hôn nhẹ nhàng như chuồn chuồn lướt nước trên đài quan sát, môi anh lướt qua môi cô, chiếc lưỡi dày của anh áp bức tiến vào, ngậm lấy môi lưỡi cô, mạnh mẽ mút vào, bá đạo xâm chiếm mọi ngóc ngách trong khoang miệng cô.

Tiếng mút mát vang lên khắp hành lang.

“Ưm…a…”
Hơi thở Thẩm Ám trở nên nặng nề, anh ôm cô chặt hơn, dùng một tay vỗ nhẹ vào lưng cô an ủi.

Anh rõ ràng muốn hôn nhẹ nhàng, nhưng trong nhất thời đã trở nên mất kiểm soát.

Bạch Lê bị ngạt đến mông lung, nước mắt cứ vậy rơi xuống.

Thẩm Ám biết mình đã nóng vội, thở hổn hển buông cô ra, dùng ngón tay lau nước mắt cho cô, còn chưa kịp nói thì đã nghe thấy tiếng cô kêu lên thảm thiết: “Mẹ ơi… Cứu con…”
Thẩm Ám: “…”.

Bạch Lê sợ hãi, không ngừng la hét, toàn thân phát run.
Thẩm Ám ôm cô về lại trong vòng tay của mình, vỗ nhẹ lưng cô bằng lòng bàn tay to, nhẹ giọng nói: “Bạch Lê, hít thở sâu, đừng khóc, thở chậm, hít vào, thở ra, hít vào, thở ra… ”
Bạch Lê cẩn thận làm theo chỉ dẫn của anh, chậm rãi hít vào thở ra.
Cô nghẹn ngào mấy lần rồi cuối cùng cũng kìm được nước mắt.
Thẩm Ám đưa tay sờ lên mái tóc của cô.
Bạch Lê có chút rung động.
“Đừng sợ, anh sẽ không làm tổn thương em.” Anh dùng tay trái vuốt lên mái tóc của cô, dùng tay phải vỗ nhẹ vào lưng cô an ủi: “Ngày mai anh phải lên thành phố, không chắc là có về kịp trong buổi tối.”
“Gửi tin nhắn cho anh được không?” Anh hỏi.
Bạch Lê im lặng.
“Em ghét anh à?” Anh cúi đầu nhìn cô.
Bạch Lê cúi đầu, lấy hai tay che mặt.
Thẩm Ám đưa ngón tay xen vào tóc cô, nhìn thấy vành tai nhỏ đỏ ửng, không nhịn được mà cúi đầu hôn lên.

Bạch Lê bất giác rùng mình, run rẩy đẩy anh ra, hốt hoảng chạy vào phòng rồi đóng sầm cửa lại.
Thẩm Ám: “…”
Anh đứng ở cửa một lúc và chắc chắn rằng cô đã khóa cửa, sau đó gõ nhẹ cửa và nói: “Anh đi đây.”
Bạch Lê đợi anh đi rồi mới nhẹ nhõm ngã người ngồi xuống đất, cô cố gắng ngồi lên chiếc sô pha nhỏ của mình, ôm con cừu bông vào lòng và vùi mặt vào đó.
Điện thoại reo lên mấy tiếng, Đới Mi gửi tin nhắn đến, cô biết Bạch Lê sợ nhận cuộc gọi nên chỉ có thể gửi tin nhắn.
Bạch Lê mở máy liếc nhìn.
Đới Mi hỏi cô đã về nhà chưa, cô trả lời: 【Tớ về rồi.】
Đới Mi hỏi cô ở đâu và tại sao lại đến muộn như vậy.
Bạch Lê nghĩ đến Thẩm Ám, nghĩ đến mọi chuyện vừa mới xảy ra ở cửa, làn da cô chợt đỏ lên, gõ ngón tay một hồi mới nói: 【Ra ngoài đi dạo một chút.】
“Cậu ăn bánh trung thu chưa? Tớ có mang bánh trung thu qua cho cậu, ngày mai tớ lại mang đến cho.

Đúng rồi, nhân tiện có khách hàng đang rất gấp.

Tớ sẽ gửi thông tin cho cậu.

Hai ngày này cậu xem có thể hoàn thành xong hay không.

Tớ đã chuyển tiền qua cho cậu rồi.” Đới Mi voice chat qua nói.
Bạch Lê nói cảm ơn cô ấy.
Đới Mi nhỏ giọng hỏi lại: “Người tên Thẩm Ám hôm nay có tìm cậu không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận