Chương 39

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 39

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bạch Lê bỗng run tay, trong đầu cô chỉ toàn hình ảnh nụ hôn vừa rồi, cô gần như chết ngạt vì thiếu dưỡng khí, cầm di động hơn mười giây rồi mới trả lời không có.
Đới Mi lại phát voice chat qua.

Bạch Lê bấm nghe: “Không thể nào.

Hôm nay cậu nhất định đã đi chơi với anh ta.

Bỏ đi, tớ sẽ không hỏi nữa.

Tớ đã hỏi thăm rồi, nhân duyên của anh ta rất tốt, đặc biệt là quan hệ khác giới.

Nói cách khác, có rất nhiều phụ nữ xung quanh anh ta, nhưng … ”
“Anh ta chưa có bạn gái và hiện đang độc thân.” Đới Mi cười nói: “Đoán xem sao tớ biết được.

Tớ đến tiệm thuốc đông y bên cạnh tình cờ hỏi thăm.

Ông bác sĩ già còn tưởng tớ thương thầm anh ta, khoe anh ta như trời có đất không có, nhưng nói thật, nhân duyên anh ta dù tốt nhưng gia cảnh tầm thường, may là có chút tiền.”
Bạch Lê vẫn không trả lời.
Đới Mi hỏi lại với giọng điệu giễu cợt, “Làm sao vậy? Thích không? Không thích thì tớ theo đuổi đó nha.”

Bạch Lê ngơ ngác nhìn vào màn hình, biết là Đới Mi đang nói đùa, nhưng cô lại căng thẳng đến mức không biết phải làm sao.
“Đùa thôi.” Không lâu sau, Đới Mi lại gửi tin nhắn: “Ông bác sĩ già nói anh ta là cây sắt khó nở hoa, đã nhiều năm không thấy anh ta có bạn gái.

Cậu phải nắm thật chặt đó.”
Bạch Lê cuối cùng cũng đáp lại, chỉ với ba từ: 【Tớ hơi sợ.】
Đới Mi gửi biểu tượng cố lên đừng khóc cho cô: “Cậu sợ gì? Nếu anh ta là người xấu, tớ sẽ là người đầu tiên đưa anh ta đến đồn cảnh sát.

Nếu anh ta là người tốt, cậu sẽ rất tiếc vì đã bỏ lỡ anh ta, và … Bạch Lê này, anh ta biết cậu có chứng sợ hãi xã hội, nhưng anh ta không bận tâm, phải không?”
Khi nghe câu nói cuối cùng, mắt Bạch Lê ươn ướt.
Cô nhớ tới cái ôm lúc nãy, nhớ tới người đàn ông chạm vào tóc cô, động tác mềm mại, giọng nói trầm thấp, như có ma lực trấn an.
“Đừng sợ, anh sẽ không thương tổn em.”.

Thẩm Ám cả ngày không nhìn điện thoại, sau khi về đến nhà tắm rửa sạch sẽ thì mới bước ra nhìn màn hình di động, có hàng chục cuộc gọi nhỡ và hàng trăm tin nhắn, trong wechat cũng hiển thị 99+ nhắc nhở màu đỏ chưa đọc.

Anh chuyển những bông hoa ở phòng khách ra ban công, miệng ngậm một điếu thuốc lá, trong tay cầm một cái bình nước chậm rãi tưới một ít lên.

Sau khi đã hút xong điếu thuốc thì anh mới chầm chậm mở di động ra trả lời tin nhắn, cuối cùng quay trở lại vị trí trên cùng của hộp thoại rồi gửi đi một tin nhắn thoại.

Bạch Lê tắm rửa xong xuôi, đang ngồi phía trước máy tính bận rộn làm một tài liệu PPT khẩn cấp.

Yêu cầu của khách hàng rất đơn giản cho nên cô chỉ cần làm hai trang thôi.

Mèo con được bôi thuốc xong cũng rất ngoan ngoãn mà nằm trong lồng sắt cách ly, thỉnh thoảng Bạch Lê quay đầu nhìn về phía nó, mèo con sẽ kêu lên một tiếng “meo” thật yếu ớt, cô cũng sẽ hướng về phía nó mỉm cười nhẹ.

Nó là một bé mèo lang thang mà cô nhặt được.

Nói là nhặt chi bằng bảo rằng bé mèo này “ăn vạ” cô thì đúng hơn.

Cô rất hiếm khi đi ra ngoài, chỉ là bữa đó khi Bạch Lê đi mua sắm những nhu yếu phẩm cần thiết trong sinh hoạt thì trên đường trở về đã bị bé mèo này chặn lại.

Nó cọ cọ vào ống quần của cô, trên cơ thể nhỏ gầy bám những mảng xám nâu này nọ, cô không biết đó là cái gì, chỉ biết rằng con mèo này có vẻ đang bị ốm.

Cô lấy ra một cây xúc xích giăm bông rồi chậm rãi đút cho nó ăn.

Mãi cho đến khi Bạch Lê bước đến cửa nhà thì mới phát hiện ra bé mèo vẫn luôn đi theo phía sau cô.

Cô cũng không có kinh nghiệm nuôi mèo nên lên mạng tra một số thông tin, mua thuốc cho nó nhưng cũng chẳng có hiệu quả gì.

Thế nên sau đó, cô quyết định ẵm bé mèo đến phòng khám thú cưng ở gần nhà.

Thật ra trên đường kia còn có hai cửa hàng thú cưng nữa nhưng trước bàn đăng ký lại có rất nhiều người đang đứng, cô không dám bước vào nên cuối cùng đã đến phòng khám thú y.

Bình luận (0)

Để lại bình luận