Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô cố gắng nhớ lại những điều hạnh phúc mới chợt nhận ra rằng bản thân chẳng có lấy nổi một sự kiện nào có thể làm cô vui vẻ.

Vì vậy cô mở điện thoại di động ra, ánh nhìn đầu tiên chính là nhìn vào tin nhắn Thẩm Ám gửi đến trong wechat.
Là một tấm ảnh chụp.
Trên bức ảnh là người đàn ông đang cầm điện thoại, ánh mắt hơi khiêu khích nhìn vào gương.

Thẩm Ám mặc áo blouse trắng, bên trong là áo sơ mi, cổ tay áo hơi xắn lên để lộ cánh tay với một mảng hình xăm màu đen, cổ áo phẳng phiu càng làm tôn thêm cần cổ thon dài của anh, đường nét gương mặt của anh vô cùng rõ nét, mũi thẳng, đôi môi mỏng nhợt nhạt cong lên.
Nhấn mở giọng nói ở bên dưới, âm thanh của người đàn ông trầm thấp dễ nghe: “Hôm nay bác sĩ Thẩm có chút mệt mỏi nên muốn nghe giọng nói của bạn gái.”

Vành tai của Bạch Lê ửng đỏ, lại bật tin nhắn thoại một lần nữa, ánh mắt không nhịn được mà chăm chú nhìn vào ảnh chụp của anh.
Gương mặt của Thẩm Ám rất đẹp, theo như lời Đới Mi miêu tả thì chính là: Đàn ông trên thế giới có trăm ngàn vạn người nhưng trong ngàn người đàn ông thì chỉ có một người đẹp trai thôi.
Thẩm Ám chính là một người đó.
Sau khi Đới Mi lần trước gặp qua anh thì cứ liên tục nhắc mãi bên tai Bạch Lê: “Tại sao cậu quen biết một anh chàng đẹp trai như thế mà tớ lại không biết vậy?! Sao anh ấy có thể đẹp trai đến thế?!”
Bạch Lê cũng là lần đầu tiên nhìn thấy dáng vẻ của một người như Thẩm Ám vậy.
Thoạt nhìn anh có chút lạnh lùng nhưng lại có phần dịu dàng, chỉ là phần nhẹ nhàng này chỉ dành cho động vật thôi.

Cô thấy thái độ của anh khi nói chuyện với khách hàng cùng với khi đối mặt với động vật là hoàn toàn khác nhau.
Dường như từ trong xương cốt của anh đã rất phù hợp với công việc này vậy.
Bạch Lê vừa mới nghe lại lần thứ hai thì Thẩm Ám đã nhắn gửi thêm một tin nữa, giọng nói vẫn có chút khàn: “Nếu không trả lời thì anh sẽ đến tìm em.”

Ngực cô run lên, Bạch Lê cầm di động gõ chữ:【 Em vừa mới rời giường.】
Thẩm Ám trực tiếp gọi điện thoại qua, vành tai của Bạch Lê đỏ bừng, cô do dự một lúc mới ấn nghe.

Đây là lần đầu tiên Thẩm Ám chỉ gọi một cuộc điện thoại đã được cô trả lời.
“Em làm gì mà tối qua ngủ muộn vậy?” Thẩm Ám đứng ở trước cửa hút thuốc, anh nhả khói làm giọng nói có chút khàn đi.
“Bận, bận bịu làm việc.” Cô vì căng thẳng mà nói năng lắp bắp.
“Con gái không được thức khuya.” Giọng nói của Thẩm Ám có hơi xa xăm, dường như đang chào hỏi cùng khách hàng sau đó lại vội vã nói chuyện tiếp với cô, “Vốn dĩ định ngày mai mới trở về nhưng hôm nay anh muốn gặp em lắm.

Buổi tối em chờ anh được không?”
Trong lòng Bạch Lê kịch liệt run rẩy, cô nắm chặt điện thoại di động, giọng nói giống như bị cái gì đó chặn lại, âm thanh đều không thể gửi đi.

Qua một hồi lâu cô mới trả lời: “Không, không được.”
“Được, tối nay anh sẽ trở về.” Thẩm Ám tự động bỏ qua lời từ chối của cô, anh cười nói với đối phương: “Mở cửa ra nhìn đi, đồ ăn ở trước cửa là cho em đó.”
Bạch Lê mơ hồ đứng dậy rồi bước đến cửa, nhìn xuyên qua lỗ nhỏ trên đó, bên ngoài không có người, cũng không thấy đồ vật gì cả.

Cô nhẹ nhàng mở cửa ra, nhìn thấy ở cánh cửa có treo một chiếc túi.
Tất cả đều là đồ ăn.
“…Cảm ơn anh.” Cô khóa cửa lại rồi đặt chiếc túi trên bàn tròn nhỏ, khi mở ra mới phát hiện bên trong là một phần bánh trôi hoàng kim, còn có một phần cháo gạo nếp than, hôm nay bên trong còn thêm táo đỏ, long nhãn và câu kỷ tử.
“Hôm qua nhìn em có vẻ rất thích ăn nên lại mua cho em một phần.” Thẩm Ám cười nhẹ, “Còn nóng nên em ăn đi, anh phải đi rồi.”
“Cảm, cảm ơn anh.” Bạch Lê ngập ngừng nói cảm ơn.

“Anh không muốn nghe câu cảm ơn.” Giọng nói của Thẩm Ám đè thấp xuống vài phần, “Anh muốn cái gì em biết mà.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận