Chương 51

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 51

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cho dù ông có đi ăn xin thì cũng đừng xuất hiện trước mặt tôi.” Thẩm Ám cầm lấy điếu thuốc, sắc mặt lạnh như băng mà nhìn ông ta nói: “Thẩm Quảng Đức, nếu như ông xuất hiện một lần nữa trước mặt tôi thì tôi tuyệt đối sẽ làm cho ông sống không bằng chết.”

Tuy rằng Thẩm Quảng Đức không cam lòng, nhưng ông ta lại càng sợ hãi dáng vẻ hiện tại của Thẩm Ám.

Nếu trở về hai mươi năm trước thì ông ta tuyệt đối không thể tưởng tượng được đứa con trai của mình sẽ có một ngày làm cho ông ta hoảng sợ đến như vậy.
Dọc theo con đường, ông ta chống nạng khập khiễng đi từng bước.
Thẩm Ám đứng ở cửa lấy di động ra gọi cho Bạch Lê, nhưng chỉ mới gọi một nửa thì đã ấn ngắt máy.
Mỗi lần anh nhìn thấy Thẩm Quảng Đức thì lập tức nhớ đến rất nhiều chuyện trong quá khứ, nhớ đến ông nội, nhớ về ngày u ám và tăm tối nhất trong cuộc đời kia.
Đã có vô số lần anh muốn tự tay mình giết chết Thẩm Quảng Đức.
Nỗi đau khổ rất lớn và sự căm hận dâng lên như thủy triều cùng bao phủ lấy anh.

Thẩm Ám đứng dưới ánh mặt trời rực rỡ nhưng nội tâm lại ở tại địa ngục.
Di động truyền đến một tin nhắn.
Là của Bạch Lê.
[Em vừa mới đi vệ sinh.]
Thẩm Ám lại gọi điện thoại qua lần nữa, vừa thấy có người bắt máy thì trầm giọng nói: “Hiện tại tâm tình của bác sĩ Thẩm rất không ổn.”
“Anh…làm sao vậy?” Giọng nói của Bạch Lê thật êm tai.

“Dỗ dành anh đi.” Thẩm Ám ngẩng mặt lên rồi nhắm mắt lại, “Nói câu nào dễ nghe đó, dỗ dành anh đi.”
Nhất thời Bạch Lê không nói được gì, phải qua một lúc lâu mới thốt ra được một câu: “Ánh mặt trời…đẹp lắm.

Anh ra ngắm mặt trời một lát sẽ vui vẻ ngay.”
“Không phải câu này.” Thẩm Ám mở mắt ra nhìn mặt trời trên đỉnh đầu, tâm trạng u ám cũng vơi đi một chút.
“Thẩm, bác sĩ Thẩm…hôm nay rất đẹp trai.”
“Cũng không phải là câu này.”
“Em…” Giọng nói của Bạch Lê vô thức run lên, toàn bộ bên tai bắt đầu nóng bừng, “Em, em không biết.”
“Nói em nhớ anh đi.” Thẩm Ám chỉ cho cô.
Bạch Lê không nói lời nào, chưa đến vài giây sau đã cúp điện thoại.
Thẩm Ám chăm chú nhìn màn hình di động đã bị ngắt máy thì nhẹ nhàng cong môi cười..

Trước khi Thẩm Ám tan làm vào buổi chiều thì cùng chào hỏi với Miêu Triển Bằng.

Sau đó bước thẳng đến siêu thị và cửa hàng bán hoa, còn gọi điện thoại đặt trước hai phần thức ăn Tây.
Ở siêu thị anh mua hai cái khăn mặt và bàn chải đánh răng tình nhân, còn mua thêm hai cái gối mới nữa.

Thời điểm bước ra, từ trên kệ để hàng nhìn không chớp mắt rồi vươn tay cầm năm hộp bao cao su.
Mắt nhìn đến số lượng món đồ, anh nhướng mày rồi duỗi tay cầm thêm năm hộp nữa.
Thu ngân nhìn anh một cái, mặt mày đỏ bừng cúi đầu quét mã.
Thẩm Ám cầm theo mấy túi nhỏ bước ra thì bên ngoài mưa đã bắt đầu rơi từng hạt nhỏ.

Anh chạy xe mô tô đến dưới lầu khu nhà Đông Tân, ngừng xe ở hàng hiên tránh mưa rồi cúi đầu nhìn quần áo.

Sơ mi trắng của anh đã ướt hơn phân nửa, lộ ra một mảng lớn hình xăm màu đen bên trong.
Anh lấy một cái khăn mặt từ trong túi to ra lau tóc và quần áo, cầm theo những đồ vật mới mua đến trước cửa nhà của Bạch Lê rồi mới gửi tin nhắn: [Em mở cửa đi.]
Trong lúc chờ đợi, anh nghe thấy tiếng bước chân truyền ra sau cánh cửa, nhưng lại không phải đến trước cửa mà là hướng về bên trong, cuối cùng âm thanh cũng biến mất.
Anh khẽ mỉm cười rồi trực tiếp gọi điện thoại cho đối phương.
Mãi đến lần thứ hai Bạch Lê mới nhấc máy, căng thẳng đến mức đều có thể nghe thấy tiếng hít thở.
Thẩm Ám thấp giọng nói: “Em mở cửa đi.”
Giọng nói của Bạch Lê run nhẹ, “Không được…”
“Sao lại không được?” Thẩm Ám cười khẽ, “Bên ngoài trời mưa, trên người anh đều ướt cả rồi.

Em cho anh vào thay quần áo đi.”
“Không, không có quần áo.” Giọng nói của cô run rẩy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận