Chương 52

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 52

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Anh sẽ bị cảm mất.” Giọng nói Thẩm Ám rất trầm, âm cuối còn có chút khàn khàn thật trêu người.
“Anh…Anh trở về…” Lỗ tai Bạch Lê nóng rực, cả khuôn mặt như bị thiêu đốt.
“Bên ngoài trời mưa đó.” Thẩm Ám khẽ than nhẹ một tiếng, “Em nhẫn tâm để anh dầm mưa về sao?”
Bạch Lê căng thẳng nói không nên lời.
Bên tai lại nghe được giọng nói của Thẩm Ám truyền đến: “Lạnh lắm.”
Giọng của anh rất trầm, tràn ngập quyến rũ, “Cho anh một tấm chăn đi.”
Bạch Lê bịt tai lại, trái tim đập liên hồi như đánh trống, “Không được…”
Thẩm Ám dường như nở nụ cười khàn khàn nói, “Anh ở cửa chờ chăn…của em.”
Anh cố ý dừng lại, trái tim của cô trong chớp mắt tựa như có chút trống rỗng.
Điện thoại bị ngắt máy.
Cô cuộn tròn trên ghế sô pha, cả người được bao bọc trong chăn, một đôi mắt bối rối sợ sệt nhìn về phía cửa.

Sau vài giây, Bạch Lê cắn môi đứng dậy, mặt đỏ tai hồng bước đến tủ cầm một tấm chăn mới.
Không thể đi ra ngoài.
Không thể mở cửa.
Những âm thanh trong não bộ của cô kêu lên, nhịp tim đập loạn gần như muốn rớt ra ngoài.
Trong cổ họng căng thẳng liều lĩnh phát ra tiếng kêu nhỏ bé yếu ớt, cô cắn môi, cả người không ngăn được run lên, tấm chăn trong tay bị nắm chặt lại rồi buông ra.

Cô bước từ sô pha đến cửa, lại từ cửa trở về sô pha, lưỡng lự đến tận bốn lần.
Cuối cùng, ngón tay run rẩy của cô cũng mở cửa, mang tấm chăn trong tay để ra ngoài.
Tay bị nắm lấy, bàn tay của người đàn ông khô ráo và ấm áp giữ chặt tay cô, nhẹ nhàng kéo cô ra ngoài rồi ôm vào trong ngực mình.
Trên người anh ẩm ướt nhưng nhiệt độ cơ thể thật nóng, tiếng nhịp tim đập mãnh liệt hùng hồn trong lồng ngực.
Màng tai Bạch Lê bị sốc đến ong ong, cô giãy giụa muốn đẩy anh ra nhưng lại bị người đàn ông nâng cằm lên nắm lấy khuôn mặt.

Anh cẩn thận nhìn kỹ mặt Bạch Lê, mỉm cười nhẹ nhàng đè mặt cô rồi hôn xuống.
Môi lưỡi nóng bỏng, mạnh mẽ áp đảo và khai phá răng của cô, khuấy đảo đầu lưỡi, liếm mút toàn bộ khoang miệng của đối phương, bao gồm cả hơi thở người kia.

Sống lưng của Bạch Lê tê rần cả lên, nửa người đều mềm nhũn.
Cô nhỏ giọng nức nở, ngón tay yếu ớt để ở ngực anh, trong cổ họng lại bắt đầu căng thẳng kêu lung tung gì đó, cơ thể cô run rẩy dữ dội, khắp người đều kịch liệt phát run.
“Đừng sợ.” Bàn tay to lớn của Thẩm Ám khẽ vỗ trên đỉnh đầu người kia rồi nhẹ nhàng vuốt ve, nụ hôn nóng bỏng ướt át lại một lần nữa áp xuống, dịu dàng mà mút lấy đôi môi cô.

Anh ôm lấy Bạch Lê, bàn tay dọc theo cơ thể đối phương chậm rãi vỗ từ lưng đến eo, cuối cùng ôm chặt cô vào trong lòng.
Anh hôn rồi cắn nhẹ lỗ tai Bạch Lê, nghe được trong cổ họng cô dường như phát ra tiếng rên rỉ, hơi thở của anh càng thêm nặng nề, giọng nói cũng khản đặc, “Có nhớ anh không? Em nói nhớ thì anh sẽ buông tha cho em.”
Bạch Lê nức nở, khóe mắt có giọt lệ tràn ra, giọng nói của cô cũng run rẩy, “…Nhớ…”
Thẩm Ám một lần nữa bao trùm lấy cô, đôi môi mỏng mạnh mẽ nghiền nát trên môi cô, đôi môi nóng rực ngậm lấy môi Bạch Lê, mút mát hết lần này đến lần khác, cô nức nở thành tiếng.

Thẩm Ám chậm rãi thả đối phương ra, giọng nói cực kỳ khản đặc.
“Lừa em đó.”.

Trong đầu Bạch Lê “oanh” một tiếng, trống rỗng, toàn bộ thân thể mềm nhũn thành nước.

Thẩm Ám ôm chặt cô vào lòng, dùng một tay đẩy cánh cửa ra rồi bế toàn thân Bạch Lê đặt ở sô pha, sau đó khẩu khí trầm xuống thở hổn hển, nghỉ ngơi một lát rồi mới bước ra ngoài xách mấy túi đồ vào.

Bạch Lê làm ổ ở trên ghế sô pha, nghĩ muốn tự tay tìm tấm chăn để chui vào, toàn bộ đầu đều được che kín mít.

Thẩm Ám tiến vào nhìn thấy cảnh tượng đó thì khóe môi cũng nâng lên một chút.

Cô sống trong một căn hộ gồm một phòng khách, một nhà bếp và một nhà vệ sinh, khắp nơi đều được quét dọn sạch sẽ, bên cạnh là một cái lồng mèo, còn có thêm một chậu cát và giá cho thú cưng, chú mèo con trắng nhìn thấy có người đến thì nhanh chóng núp vào, giống như chủ nhân trên sô pha của nó vậy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận