Chương 60

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 60

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

”Bạch Lê nói nhỏ.

Thẩm Ám uống một ngụm sữa đậu nành, trầm giọng nói: “Vậy nếu em nhớ anh, cứ gọi điện thoại cho anh.


Bạch Lê lắc ngón tay khi cầm chiếc thìa, trong đầu cô chợt lóe lên, người đàn ông nhỏ giọng hỏi cô có nhớ bức ảnh của anh ta không, và cô … run giọng trả lời nhớ.

Thẩm Ám chủ động dọn dẹp sau khi ăn xong, cho phân mèo đã xúc và cát vệ sinh mèo vào túi rác, mang hết ra ngoài.

Khi bước ra khỏi cửa, anh nghiêng đầu liếc nhìn, Bạch Lê đứng ở cửa nắm ngón tay, cúi đầu không dám nhìn anh ta.

Thẩm Ám thấp giọng gọi cô, “Bạch Lê.


Thân thể Bạch Lê run lên.

Người đàn ông đưa tay ôm lấy sau đầu cô, ép cô ngẩng mặt lên, anh cúi đầu hôn lên môi cô, bắt lấy đầu lưỡi của cô mà mút mạnh.

“Còn chưa đi, anh đã bắt đầu nhớ em rồi.


Giọng nói trầm thấp của một người đàn ông truyền ra giữa hai hàm răng của cô, sống lưng Bạch Lê tê rần sau khi nghe xong, toàn thân run rẩy kịch liệt.

.

Thẩm Ám rời đi, Bạch Lê mới phát hiện, ga trải giường anh ấy thay tối hôm qua anh cũng mang đi rồi.

Nghĩ đến chuyện tối hôm qua, cả khuôn mặt cô lại đỏ bừng, cô chui vào chăn trên sô pha, cả người co lại vào trong.

Phải đến nửa tiếng sau cô mới chui ra khỏi chăn, cầm điện thoại lên xem, Đới Mi gửi cho cô một tin nhắn, hỏi cô bao lâu thì làm xong PPT khẩn cấp này.

Cô vội vàng trả lời tin tức, 【Một tiếng.


Hiệu suất làm việc gần đây của cô không cao là vì Thẩm Ám.

Sau khi lên kế hoạch một tiếng cho bản thân hôm nay, cô nhanh chóng hoàn thành PPT, sau khi gửi cho Đới Mi, cô mới phát hiện trong điện thoại vẫn còn một tin nhắn của chị cả, hỏi cô có muốn về nhà không, sắp tới là sinh nhật của ba cô.

Cô trả lời: 【Không về.


Sau đó sững sờ nhìn vào màn hình.

Đêm qua cô gặp ác mộng, trong giấc mơ ba liên tục dùng dây lưng đánh mấy đứa con, cô thấy mình gầy gò co rúm vào một góc, vì khóc quá nhiều nên bị đánh đòn nặng nhất.

Nhà có bốn anh chị em cho nên rất ồn ào, không phải là tranh giành đồ chơi thì chính là tranh xem tivi, hôm đấy người ba từ ngoài về, thấy trong nhà hỗn loạn, bên tai còn có tiếng ồn ào của trẻ con, ông lập tức rút thẳng thắt lưng ra và vụt lên khi bắt được một đứa.

Bạch Lê cách gần nhất, bị đánh trực tiếp, sau khi trưởng thành cô thường mơ thấy cảnh này, bản thân trong giấc mơ không ngừng khóc lóc van xin, cô không ngừng gọi mẹ cầu cứu, cuối cùng thì mẹ cũng đến, nhưng là đến cãi nhau với bố, bọn họ đập bể xoong nồi trong nhà, bố mẹ xô xát với nhau ngay trước mặt bọn họ.

Cô kinh hãi khi nhìn thấy cảnh này, tiến tới ôm lấy eo bố, khóc lóc van xin ông buông tha cho mẹ, nhưng lại bị bố đẩy mạnh ra.

Chị cả chạy tới kéo cô dậy, bốn anh chị em run rẩy ôm nhau, thậm chí không dám khóc to.

Bạch Lê lau nước mắt trên mặt, càng lau nước mắt càng nhiều, mỗi lần nhớ tới quá khứ cô sẽ khóc rất lâu, nỗi sợ hãi đó đã khắc sâu vào xương tủy, khiến cô không thể sống như một người bình thường khi trưởng thành.

Cô nhạy cảm tự ti, nhút nhát lại bất an, giống như một con chuột trong cống, chỉ dám trốn ở nhà, thậm chí không thể ra ngoài bình thường, cô ngại giao tiếp với mọi người, sợ âm thanh gõ cửa và nghe điện thoại, sợ đám đông, cũng sợ người khác đột ngột lại gần.

Cô đã cố gắng, nhưng cô không làm được.

Cô che mặt khóc thút thít, mèo con trong chuồng mèo gọi cô mấy lần, cô hít mũi, kìm nước mắt nói: “Chị biết rồi, chị cũng không muốn khóc…nhưng chị….

không thể chịu được …”
Màn hình điện thoại yên tĩnh sáng lên.

Thẩm Ám gọi tới, cô nhìn theo với đôi mắt ướt át, nhưng không tiếp máy.

Điện thoại vẫn đổ chuông, lặp đi lặp lại, kêu rất kiên trì.

Bạch Lê trước sau vẫn không bắt máy, cô cứ ôm chăn khóc, khi tiếng gõ cửa vang lên, cô mới sợ hãi kìm nước mắt lại.

Bình luận (0)

Để lại bình luận