Chương 84

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 84

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ


Thẩm Án không nhịn được nhếch môi lên: “Được.


Anh cầm thước tới, Bạch Lê nhón chân đo kích thước cho anh, vốn dĩ người đàn ông đã cao hơn so với cô nay còn cố ý nhón chân lên, cô thử mấy lần cũng không với tới, khuôn mặt nhỏ nhanh chóng đỏ bừng, đôi mắt run rẩy dữ dội.

“Bác sĩ Thẩm…” Giọng nói của cô cực nhỏ mang theo vẻ bất lực: “Anh thấp xuống một chút.


Anh muốn trêu chọc cô không có lý do, cúi xuống bên tai cô thấp giọng nói: “Hôn anh một cái.


Đầu ngón tay Bạch Lê run rẩy, bà chủ cách đó không xa, cô cắn môi nhìn về phía Thẩm Ám xấu hổ đến đỏ cả tai, qua một lúc lâu mới nhón chân xích lại gần ngửa mặt lên nhẹ nhàng chạm vào môi của người đàn ông.

Thẩm Ám cúi thấp xuống để giữ cô lại mạnh mẽ hôn cô.

Xương cốt Bach Lê đều đã giòn tan, bên trong cổ họng cô yếu ớt kêu lên một tiếng, cả người mềm nhũn trong vòng tay của anh.

Thẩm Ám buông cô ra, tựa vào cổ của cô cười nhẹ: “Bà chủ sẽ nghe thấy đó.


Bạch Lê vừa thẹn vừa sợ đẩy anh ra rồi chạy ra bên ngoài.

Thước trong tay cô đang còn quấn trên cổ Thẩm Ám, Thẩm Ám kéo một cái lại kéo người vào trong ngực, anh kéo người lại hôn lên cái cổ trắng nõn của cô, trong chốc lát hơi thở ấm nóng phả vào cổ cô khiến cho linh hồn của cô cũng run bật bật.

“Tại sao em lại đáng yêu như thế?”.

Lúc cả hai ra khỏi cửa hàng quần áo đã là một giờ chiều.

Thẩm Ám đưa cô trở lại phòng khám, đoàn khách ở đại sảnh vẫn chưa rời đi, thấy Thẩm Ám quay lại, thì vây quanh, yêu cầu Thẩm Ám giới thiệu Bạch Lê ở bên cạnh.

Thẩm Ám nở nụ cười, “Xin lỗi, cô ấy hơi ngại ngùng, để lần sau đi.


Một câu nhẹ nhàng đuổi mọi người đi, sau đó dẫn Bạch Lê vào văn phòng.

Trước khi Thẩm Ám đến đã nhờ Đàm Viên Viên gọi một cốc sữa nóng và hai món tráng miệng, lúc này đã để trên bàn làm việc, anh thay áo blouse trắng, xoa đầu Bạch Lê, “Anh đi làm việc.


Bạch Lê gật đầu.

Thẩm Ám tháo kính râm và khẩu trang của cô xuống, chỉ vào miệng mình, “Hôn anh một cái.


Mặt Bạch Lê lại đỏ lên.

Mặt mày người đàn ông rất rậm, mặc áo blouse trắng, dáng người cao lớn, anh đứng ở trước mặt, hơi cúi người xuống, đôi chân thẳng của anh hơi cong lên vì quá dài, hàng cúc áo sơ mi trắng được cài kín cổ, cô hơi ngẩng đầu lên, vẫn có thể thấy được yết hầu nhô lên.

Đường nét khuôn mặt Thẩm Ám rõ ràng, đường cong quai hàm sâu sắc kiên nghị như dao, anh có đôi mắt hai mí, nếp mí hơi sâu, đuôi mắt hơi hướng lên trên, đôi mắt luôn có chút thờ ơ, xa lánh và lạnh lùng, nhưng vào lúc này, trong đó lại là sự dịu dàng.

Bạch Lê đỏ mặt tiến lại gần, trao cho anh một nụ hôn nhanh.

“Đến anh rồi.

” Thẩm Ám khàn giọng nói xong, giữ lấy gáy của cô, ôm người vào lòng, dùng đầu lưỡi cạy mở hàm răng của cô tiến vào, giữ lấy đầu lưỡi của cô vừa mút vừa hôn.

Buổi chiều Thẩm Ám có rất nhiều khách, Miêu Triển Bằng không có ở đó, anh chỉ có một mình bận rộn đến sáu giờ mới xong.

Khi trở lại văn phòng, Bạch Lê đã ngủ say trên ghế, trên người đắp áo khoác của anh, anh cúi đầu hôn một cái trên mặt cô, lặng lẽ đi ra ngoài ăn cơm, lại tiếp thêm vài vị khách, bận đến hơn bảy giờ, lúc này mới trở lại văn phòng.

Bạch Lê đã thức dậy rồi, đang cầm điện thoại di động gửi tin nhắn.

Nghe thấy tiếng cửa mở, cô hơi giật mình, khi thấy Thẩm Ám bước vào, mới thả lỏng người.

“Đói không?” Thẩm Ám đi qua, ôm cô ngồi lên đùi mình, để cằm lên cổ cô, thở ra một hơi, anh có chút mệt mỏi.

“Không đói” Lúc đầu Bạch Lê không quen với tư thế này, thấy mặt mũi anh mệt mỏi, ngoan ngoãn không giãy giụa, chỉ cắn môi nhìn anh hỏi: “…… Hết bận chưa?”
Thẩm Ám nhắm mắt lại gật gật đầu, giọng nói trầm thấp, mang theo chút mệt mỏi, “Ôm một lát, chúng ta sẽ về nhà.

Bình luận (0)

Để lại bình luận