Chương 11

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 11

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: MÙI HƯƠNG TRÊN PHỐ ĐÔNG

Sau một tuần lễ bị công việc vắt kiệt, Lương Sam quyết định tự thưởng cho mình một buổi tối lười biếng. Cô không về nhà ngay, mà đánh xe đến con phố ăn vặt trứ danh nằm nép mình bên cạnh mấy trường đại học.

Bảy giờ rưỡi tối. Phố xá đã lên đèn.

Không khí đặc quánh mùi đồ chiên nướng, mùi lẩu cay nồng, và cả mùi thanh xuân hừng hực. Tiếng cười nói ồn ã, tiếng rao hàng lảnh lót, tiếng nhạc xập xình từ mấy quán trà chanh. Lương Sam bước ra khỏi chiếc xe sang trọng, lập tức cảm thấy mình lạc lõng.

Cô mặc một chiếc váy lụa công sở màu xanh navy, khoác hờ chiếc blazer mỏng. Mùi nước hoa đắt tiền của cô, hương cam bergamot và gỗ đàn hương, trở nên xa lạ giữa một rừng mùi vị bình dân. Cô như một nốt nhạc cổ điển bị thả nhầm vào một bản nhạc EDM ồn ã. Những cô cậu sinh viên lướt qua cô, trẻ trung, rạng rỡ, và hoàn toàn không nhận ra sự hiện diện của một “bà cô” đang quan sát họ.

Lương Sam mỉm cười. Cô từng thuộc về nơi này, nhưng đó là một câu chuyện của bảy năm về trước.

Cô đứng trước tiệm mì Oden quen thuộc. Bà chủ vẫn nhận ra cô, cười xởi lởi. Cô không nán lại, chỉ dứt khoát gọi một phần đặc biệt mang về.

Nhận lấy túi đồ ăn nóng hổi, cô xoay người. Và cô đâm sầm vào một nhóm nam sinh.

Hay đúng hơn, họ đi lướt qua cô. Một đám con trai cao lớn, mồ hôi đầm đìa, vừa như vừa từ sân bóng trở về. Trong số đó, một dáng người quen thuộc đập vào mắt cô.

Kỷ Vũ.

Cậu ta vẫn nổi bật như cái cách cậu ta xuất hiện ở sân bóng rổ. Hôm nay cậu ta mặc một chiếc áo khoác cao bồi màu xám bạc, bên trong là áo hoodie đen, quần sooc túi hộp và giày thể thao. Một phong cách đơn giản, nhưng khi khoác lên người cậu ta, nó lại mang một sức hút khó tả. Mái tóc vẫn còn ẩm mồ hôi, vài sợi lòa xòa trước trán, che đi đôi mắt.

“Chị Tam Tam!” Một nam sinh trong nhóm nhận ra cô. Đó là Phó Xa, cậu bạn hoạt náo ở bữa ăn hôm trước.

Tiếng gọi đó như một bản lề.

Cả nhóm dừng lại. Kỷ Vũ, người đang cắm tay vào túi áo, hơi cúi đầu, cũng khựng lại. Cậu ta ngẩng đầu lên, nhưng ánh mắt không nhìn cô. Cậu ta nhìn chằm chằm vào cái bóng đèn đường phía xa, sườn mặt căng cứng.

Lương Sam nhìn thấy hết. Vành tai cậu ta, lại bắt đầu đỏ lên.

“Chào em,” cô mỉm cười với Phó Xa. “Mấy em cũng đi ăn tối à?”

“Dạ!” Phó Xa gãi đầu cười. “Bọn em chờ mãi Phó Xa này, cậu ta mê đánh điện tử, kéo mãi mới chịu đi. Hay… hay chị đi ăn cùng bọn em luôn ạ?”

Ánh mắt của tất cả nam sinh đều dồn về phía cô, ngoại trừ Kỷ Vũ. Cậu ta vẫn ngoan cố nhìn đi chỗ khác, như thể cô là không khí.

Một sự im lặng ngượng ngùng.

Lương Sam bật cười. Tiếng cười của cô trong vắt giữa không khí ồn ào. “Không được rồi. Chị đã mua đồ ăn, còn có chút việc phải về nhà.”

Cô giơ túi mì Oden lên. “Lần sau nhé.”

Cô gật đầu chào cả nhóm.

Rồi, khi bước lướt qua Kỷ Vũ, cô cố tình đi thật chậm. Cánh tay cô, cách một lớp vải mỏng, lướt qua cánh tay đang gồng cứng của cậu ta. Chỉ một cú va chạm nhẹ như cánh bướm, nhưng Lương Sam cảm nhận rõ cơ thể cậu ta giật nảy.

Cô dừng lại, nghiêng đầu, nhìn thẳng vào gương mặt nghiêng hoàn hảo kia.

“Lần sau gặp nhé,” cô nói, giọng dịu dàng như sương khói. “Kỷ Vũ.”

Cô gọi tên cậu, rõ ràng từng âm tiết.

Cô thấy cậu ta cứng người lại. Đầu cậu ta giật mạnh quay sang, ánh mắt cuối cùng cũng chịu nhìn cô, không còn là sự lạnh lùng giả tạo nữa, mà là một sự bàng hoàng, khiếp sợ, và một chút gì đó… không xác định được.

Lương Sam nhếch môi. Con cá nhỏ này, thú vị hơn cô tưởng.

Cô xoay người, bóng dáng thanh lịch, tự tin hòa vào đám đông, để lại phía sau một chàng trai trẻ đang đứng như trời trồng, và mùi hương cam bergamot vương vấn trong không khí.

Bình luận (0)

Để lại bình luận