Chương 22

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 22

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: CAM NGỌT VÀ TÓC RỐI

Lương Sam không nghĩ Kỷ Vũ sẽ đến tìm cô nhanh như vậy.

Cô đang bận rộn với bản kế hoạch cuối năm, thì nhận được điện thoại của cậu.

“Em đang ở dưới nhà chị.”

Cô nhìn đồng hồ. Giữa trưa thứ Bảy. “Cậu đến làm gì?”

“Mang đồ ăn trưa cho chị.”

Lương Sam ngạc nhiên đi xuống. Kỷ Vũ đứng dưới sảnh, mặc một bộ đồ thể thao màu xám, mồ hôi vẫn còn lấm tấm trên trán. Cậu ta xách một túi đồ ăn, và một túi cam vàng ươm.

Cậu ta không đợi cô mời, tự nhiên đi vào thang máy, bấm số tầng nhà cô.

“Tôi vừa chơi bóng xong, tiện đường qua.” Cậu nói, như thể đây là việc hiển nhiên.

Vào đến nhà, Lương Sam ngồi xuống sô pha. Cô gác chân lên bàn trà, nhìn cậu bày đồ ăn ra. Cơm hộp, canh, và cả đồ tráng miệng.

Cô cầm một quả cam lên, bóc vỏ. “Tiện đường? Từ trường cậu đến đây là cả một vấn đề đấy.”

“Thì em muốn tiện đường.” Cậu ngồi xuống bên cạnh, sát hơn mức cần thiết. Hơi thở nam tính nồng đậm hormone của tuổi dậy thì ập vào mặt cô.

Cô đưa một múi cam cho cậu. Cậu không nhận bằng tay, mà cúi đầu, dùng miệng ngậm lấy múi cam từ tay cô.

Đầu lưỡi cậu, nóng và ướt, vô tình lướt qua ngón tay cô.

Lương Sam rụt tay lại như bị điện giật.

Cậu ta nhai, rồi nhăn mặt. “Không ngọt.”

“Không ngọt?” Lương Sam nhướng mày. “Cam tôi mua mà cậu dám chê?”

“Em không chê,” cậu nhìn thẳng vào cô, “Em chỉ nói thật.”

Cậu ta tắm xong, xoa tóc đi đến. Nước từ tóc ướt nhỏ giọt xuống áo thun của cậu. Lương Sam ném cho cậu chiếc khăn lông.

“Lau đi, làm bẩn sô pha của tôi.”

Kỷ Vũ không nhận. Cậu ta ngồi xuống, gác chân lên bàn, y hệt tư thế của cô.

“Em không muốn,” cậu nói, giọng lười biếng. “Hay là… chị giúp em?”

Lương Sam nhìn cậu. Cậu ta đang thách thức cô.

Cô cười. “Muốn tôi giúp?”

Cô đứng dậy, đi vòng ra sau lưng cậu.

“Gọi ‘chị’ đi, rồi tôi lau.”

Không khí đặc quánh lại. Kỷ Vũ không quay đầu, nhưng Lương Sam có thể thấy cơ thể cậu ta căng cứng.

Cậu ta không gọi. Cậu ta chỉ bắt lấy cổ chân đang gác trên bàn của cô, kéo một cái.

“A!” Lương Sam không phòng bị, ngã nhào về phía trước.

Kỷ Vũ xoay người, ôm chặt lấy eo cô, nhấc bổng cô lên, khóa ngồi trên đùi mình.

“Không,” cậu thì thầm, mặt chôn vào hõm vai cô, nơi mùi nước hoa vẫn còn vương lại. “Em muốn chị giúp em.”

Cậu ta lấy chiếc khăn lông, nhét vào tay cô. “Giúp em đi.”

Rồi, như thể đã tìm được một chỗ dựa hoàn hảo, cậu ta rúc đầu vào ngực cô.

Áo thun Lương Sam đang mặc, bị mái tóc ướt của cậu ta dựa vào, chậm rãi hiện lên một mảng trong suốt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận