Chương 13

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 13

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tiếng cửa chính đóng sầm lại lúc bảy giờ sáng như một tín hiệu. Tống Văn đã đi làm.
Thư Tâm đang ở trong bếp, tay cầm chiếc xẻng lật trứng, mà hồn phách đã bay đi đâu mất. Lời nói của Lăng Thiệu đêm qua cứ văng vẳng bên tai nàng. “Rửa sạch sẽ. Đợi anh.”
Nàng đã tắm lại lần nữa từ lúc sáu rưỡi. Nàng chọn một bộ đồ ngủ bằng lụa mỏng, màu hồng phai. Nàng không biết mình đang làm gì, chỉ biết rằng nàng đang chờ.
Một vòng tay siết lấy eo nàng từ phía sau. Một lồng ngực rắn chắc áp vào lưng. Hơi thở nóng hổi của gã phả vào gáy nàng.
“Đang nấu gì cho anh vậy?”
Thư Tâm giật mình, chiếc xẻng suýt rơi. “Anh… anh dậy rồi.”
Gã không nói gì, chỉ xoay người nàng lại, ép nàng vào bệ bếp. Mùi trứng ốp la thơm ngậy hòa quyện với mùi xà phòng tắm tươi mát trên người gã. Gã hôn nàng, nụ hôn buổi sáng có chút lười biếng, nhưng không kém phần chiếm hữu.
Gã bế bổng nàng lên, đặt nàng ngồi trên mặt bàn bếp bằng đá hoa cương, cái lạnh từ mặt đá xuyên qua lớp lụa mỏng khiến nàng khẽ rùng mình. Gã đứng giữa hai chân nàng, ánh mắt nhìn nàng từ trên xuống, tham lam.
“Em mặc cái này để quyến rũ anh à?”
Bàn tay gã luồn vào trong áo ngủ, tìm đến bầu ngực không mặc nội y. Gã xoa nắn, vê tròn đầu nhũ hoa đang cứng lên vì lạnh và vì kích thích.
“Em… em…”
Gã cúi xuống, hôn lên xương quai xanh, rồi trượt dần xuống dưới. Gã kéo một bên áo ngủ, để lộ ra bầu ngực trắng ngần. Gã ngậm lấy nó, mút mạnh.
“A…” Thư Tâm ngửa cổ ra sau, tay bám chặt vào thành bếp. “Đừng… trứng… trứng sắp cháy…”
“Kệ nó.” Gã lầm bầm, miệng vẫn không rời khỏi ngực nàng.
Gã bế nàng lên, đi về phía phòng khách. Nơi đây cách phòng ngủ của Tống Văn một bức tường. Nàng hoảng sợ, nhưng gã đã ném nàng xuống chiếc ghế sô pha mềm mại.
Gã không vội vàng. Gã quỳ dưới đất, kéo hai chân nàng ra. Gã ngẩng đầu nhìn nàng, đôi mắt đong đầy dục vọng.
“Đêm qua… em thích anh liếm em, phải không?”
Thư Tâm đỏ bừng mặt, xấu hổ quay đi.
Gã cười khẽ. Gã kéo tụt chiếc quần lót mỏng manh của nàng xuống, rồi lại vùi mặt vào nơi bí ẩn ấy. Lần này, gã còn táo bạo hơn đêm qua. Chiếc lưỡi của gã như một con rắn lửa, lướt qua, mổ nhẹ, rồi lại xoáy sâu vào bên trong.
Nàng cắn chặt môi, cố không phát ra tiếng động. Nơi này là phòng khách! Tống Văn có thể quay về bất cứ lúc nào nếu cô ấy quên thứ gì đó!
Nhưng cơ thể nàng không nghe lời. Nó đang phản bội nàng. Chiếc lưỡi điêu luyện của gã tìm đúng điểm G, nơi nhạy cảm nhất, và bắt đầu công kích không ngừng.
“Không… không… dừng lại…” Nàng nức nở, nhưng hông lại vô thức nâng lên, dâng hiến mình cho gã.
“Kêu lên đi. Anh muốn nghe.” Gã ra lệnh.
“Ư… a… a…” Tiếng rên rỉ không thể kìm nén vỡ òa. Nàng cong người lên như một con tôm, toàn thân co giật. Một dòng nước ấm áp, ngọt ngào phun trào, và gã đón nhận tất cả.
Gã ngẩng lên, liếm mép, vẻ mặt đầy thỏa mãn.
“Em thật ngọt, bảo bối.”
Thư Tâm nằm đó, thở dốc, xấu hổ đến mức muốn độn thổ. Nàng vừa…
Gã không cho nàng thời gian suy nghĩ. Gã lật người nàng lại, để nàng nằm sấp trên ghế. Gã nâng vòng hông tròn trịa của nàng lên, bôi chút trơn trượt vừa rồi lên “vũ khí” của mình.
“Ngón tay, hay là… cái này?” Gã thì thầm, dùng đầu “linh vật” cọ xát vào cửa mình đang co rúm của nàng.
Nàng không trả lời, chỉ nức nở.
Gã xem sự im lặng đó là đồng ý. Gã giữ chặt eo nàng, rồi đẩy mạnh một cú.
“A!”
Nàng vùi mặt vào đệm ghế, tiếng hét bị nuốt chửng. Gã bắt đầu đóng cọc từ phía sau. Mỗi một nhịp thúc đều sâu và tàn nhẫn, như muốn xé toạc nàng ra. Nàng bị gã thao đến điên cuồng, tâm trí trống rỗng, chỉ còn lại khoái cảm nguyên thủy đang dâng trào.
Nàng không biết mình đã lên đỉnh bao nhiêu lần nữa. Nàng chỉ biết, khi gã cuối cùng cũng gầm lên và bắn vào bên trong nàng, nàng đã hoàn toàn kiệt sức, như một con búp bê vải rách nát.
Trứng trong bếp đã cháy khét.

Bình luận (0)

Để lại bình luận