Chương 15

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 15

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khi Thư Tâm xách theo một đống túi hàng hiệu trở về, Tống Văn đang đắp mặt nạ nằm trên ghế mát xa. Thấy nàng, cô ta ngồi bật dậy, mặt nạ suýt rơi xuống.
“Trời! Cậu… cậu đi cướp ngân hàng đấy à?”
Thư Tâm giật mình, lúng túng đặt những chiếc túi xuống. “Tớ… tớ…”
“Mấy thứ này… toàn là hàng hiệu!” Tống Văn lôi một chiếc váy ra, mắt sáng rực, rồi lập tức chuyển sang nghi ngờ. “Thư Tâm, cậu… dạo này lạ lắm. Mấy thứ này, không phải đồ rẻ tiền đâu. Cậu… có phải là…”
“Là… là tớ trúng thưởng.” Thư Tâm vội vàng nói dối, một lời nói dối vụng về.
“Trúng thưởng?” Tống Văn nheo mắt. “Trúng thưởng gì mà nhiều thế? Lại còn toàn đồ tớ thích?”
Thư Tâm cứng họng. Nàng không biết rằng, trong lúc đi mua sắm, Lăng Thiệu đã cố tình hỏi nàng Tống Văn thích gì, rồi mua y hệt, thậm chí còn đắt hơn.
Đúng lúc đó, Lăng Thiệu về.
“Hai người nói gì mà vui thế?” Gã cởi áo khoác, liếc nhìn đống túi trên sàn.
“Chồng ơi, anh xem!” Tống Văn lập tức chạy tới, khoác tay gã, giọng đầy mỉa mai. “Bạn học của em ‘trúng thưởng’ lớn! Mua bao nhiêu là đồ hiệu. Còn mua cả chai nước hoa giống hệt của em nữa kìa!”
Lăng Thiệu nhướng mày, nhìn Thư Tâm đang cúi gằm mặt. Gã cười nhạt.
“Thế à? Chắc là… chồng cô ấy mới phát tài?” Gã cố tình nói, một mũi tên trúng hai đích, vừa giải vây cho Thư Tâm, vừa châm chọc sự nghèo hèn của Lý Đức Hải.
Tống Văn bĩu môi. “Chồng cậu ta thì làm gì có tiền. Thôi, không nói chuyện của cậu ta nữa. Em đói. Tối nay ăn gì?”
Thư Tâm như được ân xá, vội vàng nói: “Để… để tớ đi nấu cơm.” Nàng vội vã chạy vào bếp.
Tống Văn vẫn làu bàu với Lăng Thiệu. “Em thấy cậu ta cứ là lạ. Tự nhiên có nhiều tiền mua sắm như thế. Hay là… bị bao nuôi thật rồi?”
“Em nghĩ nhiều rồi.” Lăng Thiệu thờ ơ, đi vào bếp.
Thư Tâm đang thái rau, bờ vai khẽ run. Lăng Thiệu đi tới, đứng sau lưng nàng. Nàng không dám quay lại.
Gã không làm gì, chỉ đứng đó. Tống Văn ở ngoài phòng khách gọi với vào: “Chồng ơi, lấy cho em cốc nước cam!”
“Biết rồi.” Gã đáp, nhưng chân không nhúc nhích.
Gã nhìn thấy bát canh sườn non nàng vừa nấu xong, vẫn còn nóng hổi. Đó là món gã thích. Gã biết nàng cố tình nấu cho gã.
Gã cầm lấy thìa, múc một muỗng.
“Này!” Tống Văn đột nhiên xuất hiện ở cửa bếp. “Đó là canh của Thư Tâm nấu! Anh ăn làm gì?”
Lăng Thiệu thản nhiên nuốt xuống. Gã quay lại, nhìn Tống Văn, rồi lại nhìn Thư Tâm. Gã cố tình cầm cả bát canh lên, uống một hơi cạn sạch, không chừa một giọt.
“Thơm.” Gã liếm môi, mắt vẫn dán chặt vào Thư Tâm. “Tay nghề của Thư Tâm đúng là không chê vào đâu được.”
“Lăng Thiệu!” Tống Văn tức giận giậm chân. “Anh kỳ cục vậy! Đó là phần của cậu ấy!”
“Không sao đâu.” Thư Tâm vội vàng xua tay. “Tớ nấu nhiều lắm, cậu… cậu uống đi.”
Lăng Thiệu đặt bát rỗng xuống, vẻ mặt thỏa mãn. Gã lướt qua Tống Văn, đi vào phòng ngủ, để lại Tống Văn tức tối và Thư Tâm mặt đỏ bừng, tim đập như trống.
Tối đó, Thư Tâm cố tình vào phòng tắm thật muộn, sau khi chắc chắn Tống Văn đã ngủ say. Nàng vừa khóa cửa, đang định xả nước, thì cánh cửa lại bật mở.
Lăng Thiệu lách vào.
“Anh…”
Gã ra dấu im lặng, rồi áp sát vào nàng. Hơi thở của gã nóng rực.
“Tống Văn… cô ấy…”
“Ngủ rồi. Anh đã cho cô ấy uống một chút rượu.” Gã thì thầm, bàn tay không yên phận luồn vào trong áo ngủ của nàng, tìm đến bầu ngực mềm mại.
Gã hôn nàng, một nụ hôn chậm rãi, sâu lắng. Gã đang thưởng thức.
“Canh hôm nay rất ngon.” Gã nói giữa hai nụ hôn.
Nàng run rẩy. Gã lùi lại một chút, ánh mắt tối sầm lại, nhìn nàng từ đầu đến chân, như một con thú đang ngắm nghía con mồi.
“Tối nay,” gã ra lệnh bằng giọng thì thầm khàn đặc, “mặc bộ đồ lót màu đen anh mua cho em. Anh muốn xem.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận