Chương 16

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 16

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thư Tâm không dám nhìn thẳng vào mắt anh quá lâu, cô vội vã nhấc chân, định lướt qua để về phòng.
Nhưng Lăng Thiệu đã cất tiếng, giọng anh trầm khàn, mang theo hơi nóng sau khi tắm: “Khăn của anh đâu mất rồi?”
Thư Tâm biết rõ anh đang cố tình. Nhưng đôi chân cô vẫn không tự chủ được mà dừng lại, cô xoay người, bước ngược về ngưỡng cửa phòng tắm, cố giữ cho giọng mình bình thản: “…Khăn nào của anh?”
Ngay khi cô vừa dứt lời, một lực mạnh kéo cô lọt vào không gian mờ hơi nước. Cánh cửa phòng tắm khép lại. Lăng Thiệu ép cô vào bức tường gạch men lạnh, cúi xuống chiếm trọn lấy đôi môi cô. Nụ hôn của anh vừa gấp gáp vừa cuồng nhiệt, như muốn hút cạn không khí của cô. Anh mút, cắn, dùng chiếc lưỡi thô ráp của mình khuấy đảo khoang miệng cô, rồi di chuyển xuống vành tai nhạy cảm.
Cả người Thư Tâm run lên. “……Đừng… Ưm…”
Bàn tay to lớn của Lăng Thiệu luồn vào trong lớp áo ngủ mỏng, tìm đến bầu ngực căng đầy của cô mà xoa nắn. Giọng anh trầm đặc lại vì dục vọng: “Buổi tối nay… em mặc bộ đồ lót mới mua kia đi.”
Bộ đồ lót anh chọn cho cô ban chiều.
Nỗi lo sợ Tống Văn có thể nghe thấy động tĩnh bên này khiến Thư Tâm hoảng hốt. Hơi thở cô vừa hổn hển vì xấu hổ, vừa run rẩy vì lo lắng. Cô dùng chút sức lực cuối cùng đẩy anh ra, vội vã thoát khỏi phòng tắm.
Vừa ra đến phòng khách, cô gặp ngay Tống Văn. Bà chủ nhà vừa đứng dậy khỏi ghế mát-xa, đi tới bàn ăn, nhìn thấy sắc mặt đỏ bừng của Thư Tâm, liền ngạc nhiên hỏi: “Cậu sao vậy? Mặt đỏ thế?”
“…Không… không có gì.” Tim Thư Tâm đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
“À, chồng tớ vừa uống mất bát canh của cậu.” Tống Văn thản nhiên nói. “Anh ấy đã xin lỗi cậu chưa?”
Thư Tâm ngập ngừng. Bát canh đó, vốn dĩ… cô nấu riêng cho Lăng Thiệu.
Tống Văn thấy vẻ mặt của cô, đoán ngay là anh chưa xin lỗi, liền bật cười thoải mái. Cô ấy khoác tay Thư Tâm, giọng đầy vẻ tự hào: “Chồng tớ tính tình vốn vậy, kiêu ngạo lắm… Sau này có chuyện gì anh ấy không phải, cậu bỏ qua cho nhé.”
“Ừm.” Thư Tâm đáp lí nhí, không dám nhìn thẳng vào mắt bạn mình.
Và buổi tối hôm đó, trong không gian chật hẹp của phòng vệ sinh, khi Tống Văn đã say ngủ ở phòng bên, Thư Tâm lại một lần nữa đem người đàn ông của bạn mình “nuốt trọn”.
Cô đang mặc bộ đồ lót ren đen táo bạo mà anh mua. Thiết kế của nó gần như phô bày tất cả. Lớp vải mỏng tang chỉ đủ sức nâng đỡ, khiến bộ ngực cô trông càng thêm đầy đặn, trắng nõn. Phần ren đen tuyền tương phản với làn da, làm hai nụ hoa hồng hào bị cọ xát mà cứng ngắc, run rẩy. Chiếc quần lót đi kèm cũng chỉ là vài sợi dây mỏng manh, với một mảnh voan trong suốt phía trước, còn phía sau… phía sau là một thiết kế hở táo bạo, như thể mời gọi.
Thư Tâm cảm thấy gò má mình nóng bừng. Đây là lần đầu tiên cô mặc thứ gì đó trần trụi đến vậy. Huống hồ, cô còn đang quỳ trên nắp bồn cầu, ôm lấy bắp đùi rắn chắc của một người đàn ông, dùng miệng mình để phục vụ anh.
Người đàn ông thở dốc. Hơi thở của anh phả lên đỉnh đầu cô. Anh đưa tay xoa nắn bộ ngực đang run rẩy của cô, giọng khàn đi: “Em đã bao giờ thử dùng ngực chưa?”
Mặt Thư Tâm đỏ bừng, cô khẽ lắc đầu. Chồng cô, Lý Đức Hải, là một người đàn ông thật thà, chuyện chăn gối của họ cũng chỉ có một tư thế duy nhất, cứng nhắc và nhàm chán. Đừng nói đến những kiểu cách đa dạng thế này.
Lăng Thiệu cười khẽ. Anh rút cự vật nóng bỏng ra khỏi miệng cô, xối qua dòng nước mát, rồi đặt nó vào khe ngực sâu hút của Thư Tâm. Anh thở gấp: “Dùng tay em… kẹp nó lại, xoa nắn chúng đi.”
Thư Tâm nghe anh ra lệnh, cảm giác xấu hổ dâng lên tột độ, nhưng ở nơi sâu thẳm, một dòng nước ấm nóng lại không kiềm chế được mà trào ra.
Cô ngoan ngoãn làm theo. Hai bàn tay mềm mại ôm lấy bầu ngực mình, ép chặt lại, kẹp lấy vật đỏ tươi nóng rực của anh, bắt đầu di chuyển lên xuống.
Người đàn ông sảng khoái đến mức cả thắt lưng đều run lên.
Anh giữ chặt eo cô, thúc mạnh vào giữa hai bầu ngực mềm mại, di chuyển qua lại. Chỉ một lúc sau, anh gầm nhẹ một tiếng rồi bắn ra.
Thư Tâm lập tức cúi xuống, ngậm lấy cự vật của anh, liếm mút sạch sẽ, khiến khoái cảm của anh kéo dài thêm vài giây.
Lăng Thiệu sảng khoái đến mức phải bóp lấy sau gáy cô, ấn đầu cô vào sâu hơn. “A… Sảng khoái thật…”
Thư Tâm vội vã đi súc miệng, rồi đẩy anh ra, giục anh nhanh chóng rời đi.
Lăng Thiệu không đi ngay. Anh cúi đầu hôn lên môi cô, rồi ánh mắt dời xuống tấm lưng trần trắng nõn được tôn lên bởi những sợi dây đen của bộ đồ lót. Anh liếm nhẹ lên đốt sống lưng đang hiện rõ của cô, nụ hôn di chuyển dọc xuống, dừng lại ở bờ mông tròn trịa.
Sau đó, anh tách hai cánh mông cô ra, đem đầu lưỡi dày nóng của mình thăm dò vào nơi sâu thẳm…
Thư Tâm không thể đứng vững, hai tay cô phải bám chặt vào bồn rửa mặt, cả người nâng hông lên, vô tình nhìn vào tấm gương lớn phía trước.
Trong gương, là một người phụ nữ với gương mặt đỏ bừng vì men tình.
Đôi bồng đào trắng ngần được chiếc áo lót đen ôm trọn, trông đầy đặn một cách đáng ngạc nhiên. Trên vòng eo trắng nõn là cánh tay rắn rỏi, sẫm màu của một người đàn ông. Anh đang bóp chặt eo cô, trong khi đầu anh vùi vào giữa hai mông, liếm mút, thậm chí còn thổi từng luồng hơi nóng vào đó.

Bình luận (0)

Để lại bình luận