Chương 20

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 20

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lăng Thiệu nắm tay cô, dắt cô ra khỏi nhà hàng. Đến cửa, anh lấy ví của cô ra, tìm thấy vài tấm thẻ ngân hàng bên trong, rồi hỏi cô: “Em thường dùng thẻ nào nhất?”
Ngón tay Thư Tâm run lên. Cô không hiểu ý của anh.
Lăng Thiệu một tay ôm cô, tay kia lấy điện thoại của mình ra, mở ứng dụng ngân hàng, chụp ảnh tấm thẻ trên tay cô. Chưa đầy mười giây sau, anh đã trả thẻ vào lại ví của cô.
Điện thoại di động của Thư Tâm vang lên âm báo tin nhắn. Cô ngây người mở ra xem.
Số tiền 10 vạn đã được chuyển vào tài khoản thẻ ngân hàng của cô.
“Anh… anh làm cái gì vậy?” Cô ngẩng đầu hỏi, nước mắt rơi lã chã. Đôi mắt cô vừa uỷ khuất vừa xấu hổ. “Anh làm vậy là có ý gì?”
Cô không phải là gái bán thân. Tại sao anh lại cho cô tiền?
Lăng Thiệu đưa tay lên, nhẹ nhàng lau đi nước mắt cho cô. Anh nắm lấy cằm cô, rồi hôn lên môi cô: “Em thiếu cái gì, anh cho em cái đó. Sau này, đừng bao giờ khóc vì những chuyện không đâu nữa. Anh sẽ đau lòng.”
Thư Tâm nghe được thì sững sờ. Anh vì cái gì mà đau lòng? Anh dựa vào đâu chứ?
Anh lại không phải là chồng của cô.
Bọn họ, chẳng qua cũng chỉ là… quan hệ bạn tình.
Anh tại sao… lại đối xử tốt với cô như vậy?
“Vì sao?” Thư Tâm lắc đầu. “Em không thể lấy tiền của anh… Chúng ta… em cũng không phải vì tiền của anh mà…”
Cô cúi đầu, lúc này cô cảm thấy mình xấu hổ đến cực điểm.
“Vì anh thích em. Anh muốn làm mọi thứ để em được vui vẻ.” Lăng Thiệu ôm eo cô, hàm răng anh cắn nhẹ vào vành tai cô, giọng nói dịu dàng nhưng đầy mê hoặc truyền đến: “Bảo bối, khi anh thấy em khóc, anh liền muốn thao em…”
Cuối cùng, chủ đề lại quay về chuyện này. Cảm xúc của Thư Tâm còn chưa kịp lắng xuống, đã lập tức bị câu nói của anh làm cho khuôn mặt đỏ bừng.
Hơn nữa, bọn họ đang đứng ngay trước cửa nhà hàng. Cô cảm thấy vô cùng ngại ngùng, liền xoay người bỏ chạy.
Người đàn ông đuổi theo vài bước. Thấy cô không thèm để ý đến mình, anh liền trực tiếp bế bổng cô lên.
Thư Tâm sợ đến mức hét lên. Nhưng trên khuôn mặt cô lại mang theo cả ý cười và vẻ e thẹn: “Á! Anh làm gì vậy! Thả em xuống…”
“Không thả.” Lăng Thiệu ôm cô xoay một vòng. “Gọi ‘chồng ơi’ rồi anh thả em xuống.”
Mặt Thư Tâm đỏ bừng như muốn nhỏ ra máu.
Người đàn ông cứ thế ôm cô băng qua đường. Người qua đường tò mò nhìn chằm chằm vào họ. Thư Tâm thực sự không chịu nổi ánh mắt của mọi người, cô đành choàng tay qua cổ anh, gọi một tiếng thật nhẹ: “Chồng ơi…”
Lăng Thiệu vui mừng đến mức cự vật bên dưới lập tức cứng lên.
Anh thở dốc, nói vào tai Thư Tâm: “Bà xã, anh muốn thao em ngay trên đường này.”
Lời nói của anh quá phóng đãng, nhưng Thư Tâm vừa nghe xong câu này, hạ thân cô lại không kiềm chế được mà ướt đẫm.
Hai người quay trở lại xe. Còn chưa kịp về nhà, anh đã không nhịn được mà đè cô ở ghế sau, hôn xuống.
“Đừng… trên xe… sẽ bị thấy… a…” Thư Tâm thở hổn hển, đẩy đẩy anh. “Ưm… em không thở được…”
“Lát nữa sẽ quen thôi.” Lăng Thiệu đẩy nội y của cô lên, liếm mút núm vú của cô. “Bảo bối, giúp anh cởi quần.”
Đây là lần đầu tiên Thư Tâm cùng một người đàn ông làm chuyện này trên xe. Mặt và tai cô nóng ran.
Ngón tay cô khẽ run, đưa về phía quần của anh. Thường ngày anh hay mặc đồ thể thao, khi cô vừa kéo khóa quần xuống, vật cứng nóng bỏng kia lập tức bật ra, đánh vào mu bàn tay cô.
Cô đưa tay, nắm lấy cự vật cương cứng, nghịch ngợm vuốt ve.
Lăng Thiệu vừa mút cắn vú cô, một tay khác đã luồn vào hoa huyệt của cô, khuấy động liên tục. Dâm thủy tiết ra ngày càng nhiều, thấm ướt cả ghế xe.
“…A!” Thư Tâm ngửa đầu, xuyên qua vai anh, nhìn ra cửa kính bên ngoài. Xe cộ vẫn qua lại đông đúc. Cô hoảng hốt lắc đầu: “Ô… ô… bên ngoài có xe… có người! Không cần!”
“Bên ngoài không nhìn thấy đâu.” Người đàn ông cúi đầu, ngậm lấy âm hộ của cô, há miệng mút sạch dòng dâm thủy đang chảy ra. “Em ra thật nhiều nước.”
Da đầu Thư Tâm tê dại. Lại một đợt dâm thủy nữa trào ra. Kích thích quá mức khiến cô chỉ có thể cắn lấy mu bàn tay mình, cố ngăn cản tiếng rên rỉ: “Ô… ô… Không cần liếm… a… a… A! ư…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận