Chương 21

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 21

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Dư vị của tội lỗi
Chiếc xe vẫn nổ máy êm ru, nhưng không khí bên trong đã sớm đặc quánh lại, ngột ngạt bởi mùi hương nồng nàn của cuộc truy hoan vội vã. Sương mù không chỉ phủ bên ngoài cửa kính, mà dường như còn đọng cả bên trong, làm mờ đi ánh đèn đường hiu hắt.
Thư Tâm nằm rũ rượi trên hàng ghế sau, tấm lưng trần dán chặt vào lớp da ghế còn ẩm ướt. Cảm giác dính nhớp, nhơ nhuốc của tội lỗi bủa vây lấy cô, một sự trần trụi vừa đáng ghê tởm, vừa kích thích đến điên dại. Cô không dám cựa quậy, toàn thân vẫn còn run lên sau cơn cực khoái mãnh liệt vừa rồi.
Lăng Thiệu ngồi ở ghế lái, lồng ngực vạm vỡ phập phồng, hắn chỉnh lại gương chiếu hậu, ánh mắt sắc như dao cạo xoáy thẳng vào hình ảnh phản chiếu của cô.
“Em có biết,” giọng hắn khàn đặc, nhuốm đầy dục vọng chưa tan, “bộ dạng của em lúc này mê người đến mức nào không?”
Thư Tâm khẽ rùng mình, vội kéo chiếc váy nhàu nát che đi bộ ngực trần.
Hắn cười khẽ, một nụ cười của kẻ săn mồi đã nắm chắc con mồi trong tay. Hắn vươn người ra sau, ngón tay thô ráp lướt trên vệt tinh dịch còn đọng lại trên đùi cô.
“Đừng phí phạm,” hắn ra lệnh, giọng trầm xuống, “Nếm thử đi.”
Thư Tâm sững người. Cái gì? Cô nhìn hắn, trong đôi mắt to tròn giờ đây ngập tràn sự hoang mang và xấu hổ.
“Tôi nói, liếm sạch nó.” Lăng Thiệu không lặp lại, nhưng ánh mắt hắn đã nói lên tất cả. Đó không phải là một lời đề nghị.
Sự sỉ nhục dâng lên cuống họng, nhưng cơ thể cô lại phản ứng một cách kỳ lạ. Một dòng điện tê dại chạy dọc sống lưng. Cô ngần ngừ, nhưng rồi, như một kẻ mộng du, cô chậm rãi cúi xuống, đưa lưỡi chạm vào làn da mình. Vị mặn chát, tanh nồng của đàn ông xộc thẳng lên não. Đó là mùi vị của sự phục tùng, của tội lỗi không thể chối cãi.
Lăng Thiệu quan sát cô, hầu kết hắn chuyển động. Hắn thấy cô run rẩy, thấy sự khuất phục trong từng cử động của cô, và con thú bên trong hắn lại gầm lên. Hắn nghiến răng, hạ thấp ghế lái, kéo cô qua hàng ghế trước.
“Không… Lăng Thiệu… Đừng ở đây…” Thư Tâm hoảng hốt khi nhận ra ý định của hắn.
“Nằm xuống.” Hắn ấn cô nằm ngửa trên ghế phụ, kéo hai chân cô gác lên bảng điều khiển.
“Sẽ có người thấy! Chúng ta đang ở bãi đỗ xe!” Cô nức nở, cố gắng vùng vẫy một cách yếu ớt.
“Họ không thấy được mặt em đâu,” hắn thì thầm, giọng nói mang theo ý cười tàn nhẫn. Hắn kéo chiếc váy của cô lên tận cổ, để lộ ra toàn bộ cơ thể trần trụi dưới ánh đèn vàng vọt từ bảng đồng hồ. Tấm lưng cô dán vào mặt kính chắn gió lạnh toát, nhưng bên trong, nơi sâu thẳm nhất, lại bị một thứ nóng bỏng hơn cả lửa thiêu đốt.
Hắn không cần dạo đầu. Nơi đó của cô vẫn còn ẩm ướt và trơn trượt. Lăng Thiệu gầm lên một tiếng khi cự vật của hắn đâm thẳng vào, mạnh mẽ và tàn bạo.
Thư Tâm hét lên, nhưng tiếng hét bị nuốt chửng trong không gian chật hẹp của chiếc xe. Đây là sự điên rồ! Sự trừng phạt! Cô cảm nhận từng cú thúc của hắn, sâu và hiểm hóc. Cửa kính lạnh lẽo sau lưng và da thịt nóng hầm hập của hắn phía trên tạo nên một sự tương phản tra tấn. Cảm giác bị phơi bày, nỗi sợ hãi bị ai đó bắt gặp, hòa quyện với khoái lạc tột độ, đẩy cô đến bờ vực của sự tỉnh táo.
Cô không biết mình đã kêu gào những gì. Cô chỉ biết rằng cơ thể mình lại một lần nữa bị xé toạc bởi một cơn co giật dữ dội. Nó đến nhanh, mãnh liệt, một sự thống khoái xen lẫn nhục nhã.
Lăng Thiệu thúc thêm vài nhịp cuối cùng, cảm nhận cái cách mà cô thít chặt lấy hắn. Hắn rít lên, rút ra và phun trào tất cả lên bờ mông căng tròn của cô.
Hắn thở dốc, gục xuống vai cô, thì thầm: “Vợ ơi, biểu hiện của anh hôm nay… em vừa lòng không?”
Thư Tâm không còn sức lực để trả lời. Cô chỉ có thể nằm đó, mặc cho nước mắt của sự tủi nhục hay khoái lạc chảy dài trên thái dương. Hồi lâu sau, cô mới thều thào: “Vừa lòng… Em vừa lòng…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận