Chương 23

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 23

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bản lề của sự phản bội
Trong làn hơi nước mờ mịt, Thư Tâm cảm thấy mình đang tan chảy. Cảm giác tội lỗi và khoái lạc đan xoắn vào nhau, đẩy cô đến một trạng thái gần như mất trí. Khi Lăng Thiệu thúc vào điểm sâu nhất, cô không thể kìm nén được nữa, một tiếng kêu tuyệt vọng bật ra khỏi lồng ngực.
“Chồng ơi… a…”
Tiếng gọi đó như một chiếc đinh, đóng sập bản lề của sự phản bội. Nó vang lên, sắc lẹm, giữa tiếng nước ào ạt.
Lăng Thiệu sững lại một giây. Hắn siết chặt eo cô, và rồi, như được tiếp thêm sức mạnh từ chính sự đầu hàng đó, hắn gầm lên và thúc vào cô điên cuồng. Hắn thao cô cho đến khi cả hai rã rời, gục ngã dưới vòi sen.
________________

Cùng lúc đó, ở siêu thị tiện lợi dưới khu nhà, Tống Văn đang đứng trước quầy hàng, phân vân.
“Lấy loại nào đây nhỉ?” cô lẩm bẩm, cầm hai hộp bao cao su lên so sánh. “Loại siêu mỏng này, hay loại có gân?”
Cô cười khúc khích. Chồng cô, Lăng Thiệu, có nhu cầu mạnh mẽ đến đáng sợ. Từ lúc Thư Tâm đến ở nhờ, anh có vẻ “ngại ngùng” hẳn. Chắc là sợ bạn cô nghe thấy. Tống Văn thấy điều đó thật đáng yêu. Anh chồng vạm vỡ, mạnh mẽ của cô mà cũng có lúc xấu hổ.
“Chắc chắn là ngại rồi,” cô tự nhủ. “Tối nay mình phải chủ động mới được. Thư Tâm ngủ ở phòng khách, cách âm không tốt lắm, nhưng kệ đi.”
Cô quyết định lấy cả hai loại, cộng thêm một chai rượu vang, rồi vui vẻ thanh toán. Cô không thể tưởng tượng được, chỉ cách cô vài tầng lầu, người chồng mà cô nghĩ đang “ngại ngùng” ấy vừa mới gột rửa dấu vết của một cuộc mây mưa cuồng nhiệt với chính người bạn thân nhất của cô.
________________

Lăng Thiệu lau khô người, quấn hờ chiếc khăn tắm ngang hông rồi bước ra. Hắn vừa vào phòng ngủ thì Tống Văn cũng mở cửa bước vào phòng tắm.
Năm phút sau, cô bước ra. Cô mặc bộ đồ lót ren đen xuyên thấu mà cô đã cất công chọn lựa. Nó gần như trong suốt, phô bày cơ thể thanh mảnh, có phần hơi gầy của cô.
“Chồng à,” cô uốn éo, giọng điệu ngọt ngào, “Em mới mua cái này. Đẹp không?”
Cô bước tới, vòng tay qua cổ Lăng Thiệu, cố gắng cọ xát bộ ngực phẳng của mình vào lồng ngực rắn chắc của hắn.
Lăng Thiệu nhìn cô. Ánh mắt hắn lạnh băng, dửng dưng. Hình ảnh Thư Tâm với bộ ngực căng tròn, run rẩy dưới vòi sen hoàn toàn chiếm lấy tâm trí hắn. Hắn so sánh. Và sự so sánh đó khiến hắn thấy Tống Văn thật nhạt nhẽo.
Hắn nhẹ nhàng gỡ tay cô ra.
“Anh hơi mệt. Hôm nay ở trường vận động nhiều.”
“Nhưng mà…” Tống Văn bĩu môi, sự thất vọng hiện rõ trên mặt. Bộ đồ lót gợi cảm này chẳng có tác dụng gì cả.
“Em ngủ trước đi,” hắn nói, giọng đều đều, không một chút cảm xúc. Hắn đi về phía phòng khách, ném lại một câu, “Anh xem phim một lát rồi ngủ sau.”
Tống Văn đứng sững tại chỗ, nhìn theo bóng lưng hắn. Cô thở dài, tự nhủ chắc là anh mệt thật. Cô không hề biết rằng, sự lạnh lùng đó không phải vì mệt mỏi, mà là vì hắn đã no nê ở một nơi khác.

Bình luận (0)

Để lại bình luận