Chương 24

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 24

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Sợi dây căng như đứt
Căn hộ chìm vào yên tĩnh, chỉ còn tiếng ti vi rè rè từ phòng khách. Tống Văn đã vào phòng ngủ, có lẽ đã say giấc.
Thư Tâm dọn dẹp xong trong bếp, cô rón rén bước ra, định bụng về phòng mình. Cả người cô vẫn còn đau nhức, nhưng nỗi ám ảnh về những gì đã xảy ra còn lớn hơn.
“Đứng lại.”
Giọng Lăng Thiệu vang lên từ ghế sô pha. Hắn không xem ti vi. Hắn đang đợi cô.
Thư Tâm giật mình, đứng khựng lại.
Hắn vẫy tay. “Lại đây.”
Cô lưỡng lự, nhưng vẫn bước tới. Hắn kéo cô ngã vào lòng hắn.
“Anh…”
“Suỵt.” Hắn đặt ngón tay lên môi cô, rồi hôn lên đó, một nụ hôn sâu và chiếm hữu. Hắn cắn nhẹ môi dưới của cô. “Anh cố tình để dành cho em đấy.”
Hắn nói, tay không yên phận luồn vào trong áo ngủ của cô, xoa nắn bộ ngực mềm mại.
Thư Tâm run rẩy. “Tống Văn đang ở trong phòng… Ngay bên cạnh…”
“Chồng ơi!”
Tiếng Tống Văn đột ngột vang lên từ phòng ngủ. “Tìm giúp em cái quần lót màu trắng trong tủ với! Em quên mất!”
Thư Tâm hoảng sợ, đẩy hắn ra. Nhưng Lăng Thiệu không buông. Hắn cười, một nụ cười đầy thách thức. Hắn kéo khóa quần của mình xuống, vật nóng bỏng đã cương cứng bật ra.
“Nhanh lên,” hắn thì thầm, kéo đầu cô xuống, “Giúp anh. Nếu không cô ấy ra sẽ thấy.”
Thư Tâm nghẹn lại. Đây là sự sỉ nhục. Ngay tại phòng khách của bạn mình, trong khi cô ấy đang gọi chồng mình ở phòng bên cạnh.
“Em còn chờ gì nữa?” hắn thúc giục.
“Chồng ơi! Anh có nghe em nói không?” Tống Văn lại gọi.
Sự sợ hãi đánh bại tất cả. Thư Tâm nhắm mắt, cúi xuống, và ngậm lấy nó. Cô cảm thấy nước mắt mình bắt đầu trào ra. Cô đang làm gì thế này?
Lăng Thiệu ngửa đầu ra sau ghế, rít lên một tiếng khe khẽ. Hắn nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng ngủ đang đóng hờ. Sự kịch tính của tình huống này khiến hắn hưng phấn tột độ. Hắn nắm lấy tóc Thư Tâm, điều khiển nhịp độ.
“Tìm thấy chưa anh?” Tiếng Tống Văn bắt đầu có vẻ mất kiên nhẫn, xen lẫn tiếng bước chân.
Lăng Thiệu siết chặt tóc Thư Tâm, thúc mạnh vào cổ họng cô. Thư Tâm suýt nữa thì nôn ọe. Hắn gầm lên, và bắn thẳng vào miệng cô.
Ngay lúc đó, cánh cửa phòng ngủ bật mở.
Lăng Thiệu vội vàng kéo khóa quần lên, quay mặt về phía Tống Văn, giọng bình thản đến đáng sợ: “Chờ một chút, vẫn chưa thấy.”
Thư Tâm vẫn đang quỳ rạp dưới chân hắn, trong bóng tối của bàn cà phê. Cô vội vàng nuốt xuống tất cả, cố gắng không phát ra tiếng động. Cổ họng cô bỏng rát.

Bình luận (0)

Để lại bình luận