Chương 25

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 25

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời nguyền của sự chiếm hữu
“Sao lại không tìm thấy chứ?” Tống Văn càu nhàu, tự mình bước ra, đi thẳng vào phòng ngủ. Cô lục lọi một lúc rồi reo lên: “Đây rồi, trên ban công mà.”
Cô bước ra, trên tay là chiếc quần lót. Cô liếc Lăng Thiệu, người vẫn đang ung dung ngồi trên ghế mát xa. “Em đi ngủ đây. Anh xem xong cũng ngủ sớm đi.”
“Ừ.” Hắn đáp, mắt không rời màn hình.
Cửa phòng ngủ đóng lại.
Thư Tâm vẫn cứng đờ người. Cô vội vàng đứng dậy, lau vội mép, định chạy về phòng.
“Em đi đâu đấy?” Lăng Thiệu nắm lấy cổ tay cô. “Lại đây, xem phim với anh.”
“Tôi… tôi mệt rồi.”
“Phòng của em ngay đối diện phòng Tống Văn. Em muốn cô ấy thấy em bây giờ sao?” Hắn vỗ vỗ vào chiếc ghế mát xa bên cạnh.
Thư Tâm không còn lựa chọn nào khác. Cô ngồi xuống. Hắn đeo kính 3D cho cô, như thể họ thực sự đang xem phim. Bàn tay hắn trượt xuống đùi cô, luồn vào bên trong váy ngủ.
Thư Tâm giãy nảy, nhưng hắn đã giữ chặt cô lại.
Họ ngồi đó trong im lặng, chỉ có tiếng phim hành động vang lên. Nhưng bên dưới tấm chăn mỏng hắn đắp lên cho cả hai, bàn tay hắn đang khám phá cơ thể cô, trêu chọc, và khơi gợi. Thư Tâm phải cắn chặt răng để không phát ra tiếng rên. Nỗi sợ hãi và sự kích thích khiến cô ướt đẫm.
Nửa tiếng sau, khi chắc chắn Tống Văn đã ngủ say, Lăng Thiệu tắt ti vi. Hắn bế bổng Thư Tâm lên.
“Đừng… về phòng tôi…”
Hắn không nói gì, bế cô vào phòng cho khách, đóng sầm cửa lại và khóa trái. Hắn ép cô vào cánh cửa, hôn cô ngấu nghiến.
“Em sợ Tống Văn phát hiện?” hắn thì thầm, môi lưỡi vẫn đang càn quét trên cổ cô.
Cô gật đầu, run rẩy.
“Vậy thì,” hắn kéo áo ngủ của cô lên, cự vật nóng hổi đã cọ xát giữa hai chân cô, “Từ nay về sau, anh sẽ chỉ thao một mình em. Anh sẽ không chạm vào cô ấy nữa, dù chỉ một lần. Em có muốn không?”
Đó không phải một câu hỏi. Đó là một lời nguyền, một sự chiếm hữu tuyệt đối.
Thư Tâm nhìn sâu vào mắt hắn. Trong bóng tối, cô thấy một ngọn lửa chiếm hữu điên cuồng. Cô ướt đẫm, tâm trí trống rỗng. Đây là con đường không thể quay đầu.
Cô không gật đầu. Cô chỉ vòng tay qua cổ hắn, và kéo hắn lại gần hơn.
Đó là câu trả lời hắn muốn.
Hắn nhấc bổng cô lên, để hai chân cô quặp chặt lấy hông hắn. Hắn đâm vào, một cú thúc sâu và tàn bạo, như thể muốn đóng dấu linh hồn cô.
Thư Tâm hét lên, nhưng tiếng hét bị nụ hôn của hắn chặn lại. Cuộc hoan ái này không còn là sự vụng trộm lén lút. Nó là sự khẳng định của sự phản bội.
Hắn thao cô trên cánh cửa, trên bàn, và cuối cùng là trên chiếc giường vốn dành cho khách. Hắn bắt cô phải nhìn thẳng vào mắt hắn, bắt cô phải gọi tên hắn. Khi cô đạt đến đỉnh điểm, tâm trí vỡ vụn, cô gào lên trong nước mắt, một lời tuyên bố cuối cùng của sự đầu hàng:
“Chỉ… chỉ mình em thôi… Đừng thao cô ấy… Chồng ơi!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận