Chương 26

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 26

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Mùi hương buổi sớm và chiếc váy tội lỗi
Buổi sáng hôm sau, Tống Văn rời đi từ sớm, tiếng giày cao gót lanh lảnh của cô ấy ngoài cửa như một hồi chuông báo hiệu sự tự do tạm thời. Căn hộ chìm vào một sự tĩnh lặng ngột ngạt.
Thư Tâm đang ở trong bếp, tay thoăn thoắt chuẩn bị một hộp cơm trưa. Cô làm việc này theo một phản xạ vô thức, một thói quen của người vợ đã ăn sâu vào máu. Nhưng hôm nay, có điều gì đó thật khác. Cô tỉ mỉ xếp từng miếng trứng cuộn, bên cạnh là sườn xào chua ngọt. Cuối cùng, cô dùng một ít tương cà, cẩn trọng vẽ một mặt cười ngô nghê lên trên phần cơm trắng.
Một hành động ngây thơ, nhưng lại mang một ý nghĩa phản bội sâu sắc. Đây là hộp cơm dành cho Lăng Thiệu.
“Em đang làm cho anh đấy à?”
Giọng nói trầm khàn của hắn vang lên ngay sau gáy cô. Thư Tâm giật nảy mình, suýt nữa làm rơi hộp cơm. Lăng Thiệu đã đứng đó từ bao giờ, trần trụi phần trên, chỉ quấn hờ chiếc khăn tắm ngang hông sau khi tắm. Hơi nước nóng và mùi xà phòng nam tính của hắn lập tức bao trùm lấy cô.
“Em… em sợ anh ăn ngoài không quen.” Cô lí nhí, không dám quay đầu lại.
Hắn cười khẽ. Hắn bước tới, vòng tay qua eo cô, áp lồng ngực rắn chắc của mình vào tấm lưng mềm mại của cô. Chiếc tạp dề mỏng manh không thể ngăn cản được hơi nóng của hắn.
“Mùi thơm quá,” hắn thì thầm, nhưng không phải nói về thức ăn. Mũi hắn vùi vào mái tóc còn ẩm của cô. “Em định dùng cái này để hối lộ anh sao?”
Hắn xoay người cô lại, ép cô vào bệ bếp. Hộp cơm mặt cười bị gạt qua một bên.
“Em hôm nay phải đến trường,” cô cố gắng tìm một lý do, giọng run rẩy. “Em có hẹn với giáo sư Dương.”
“Anh biết.” Bàn tay hắn không yên phận, luồn vào bên dưới chiếc áo phông cô đang mặc, vuốt ve làn da mịn màng ở eo. “Nhưng anh muốn ‘ăn sáng’ trước.”
Sự đụng chạm của hắn khiến Thư Tâm mềm nhũn. Nỗi sợ hãi và ham muốn lại giao tranh. Nhưng lời nguyền của đêm qua – “chỉ thao mình em” – vẫn còn văng vẳng. Cô đã thuộc về hắn.
Hắn không hôn cô vội. Hắn chỉ nhìn cô, ánh mắt như lửa đốt. Rồi hắn bế bổng cô lên, đặt cô ngồi ngay trên bệ bếp, giữa mớ rau củ còn chưa kịp rửa.
“Không… Lăng Thiệu… bẩn…”
“Không bẩn. Em thơm lắm.”
Hắn xé toạc sự phản kháng yếu ớt của cô bằng một nụ hôn sâu. Mùi cà phê vừa pha quyện với mùi dục vọng của đàn ông. Hắn kéo phăng chiếc quần ngủ của cô xuống, cự vật nóng bỏng đã cương cứng từ lâu, cọ xát vào nơi ẩm ướt của cô.
Hắn không vội vàng. Hắn muốn hành hạ cô bằng sự chờ đợi. Hắn tách hai chân cô ra, vùi mặt vào giữa, thưởng thức mùi hương của cô.
“Lăng Thiệu… Tống Văn…”
“Cô ấy sẽ không về đâu,” hắn ngẩng lên, đôi mắt đỏ ngầu. “Anh muốn nếm em, ngay tại đây. Ngay tại nơi em vừa chuẩn bị bữa trưa cho anh.”
Hắn liếm cô, một cái liếm sâu và ướt át. Thư Tâm co giật, suýt nữa thì ngã ngửa ra sau. Cô bấu chặt lấy vai hắn. Khoái cảm ập đến quá nhanh, quá mãnh liệt.
Hắn đứng thẳng dậy, giữ chặt lấy hông cô và đâm vào.
Thư Tâm cắn chặt môi để tiếng rên không bật ra. Bị thao ngay trên bệ bếp, nơi mà chỉ vài phút trước cô còn đang là một người nội trợ, cảm giác tội lỗi và kích thích này khiến cô gần như phát điên. Hắn thúc mạnh, mỗi nhịp đều sâu và tàn bạo, như thể muốn trừng phạt cô vì cái mặt cười ngây thơ kia.
Khi hắn bắn ra, cô gần như lịm đi. Hắn giữ cô trong lòng, thở dốc bên tai cô: “Nhớ kỹ, em là của anh. Giáo sư nào cũng không được phép nhìn em quá lâu.”
Sau đó, cô vào phòng thay đồ. Cô chọn chiếc váy đen mới mua, kiểu váy hở eo đầy táo bạo mà trước đây cô không bao giờ dám mơ tới. Cô trang điểm nhẹ. Khi bước ra, cô thấy Lăng Thiệu đang dựa vào cửa, khoanh tay nhìn cô.
Ánh mắt hắn tối sầm lại. Hắn đã bình tĩnh, nhưng giờ lại như ngọn núi lửa sắp phun trào.
“Em mặc cái này đi gặp một lão giáo sư già?” Giọng hắn đầy vẻ giễu cợt.
“Em…”
Hắn không nói gì thêm, lướt qua cô, cầm lấy hộp cơm mặt cười. “Nhanh lên. Anh đưa em đi.”
Trên đường đi, hắn không nói gì, nhưng bàn tay hắn nắm lấy tay cô, siết chặt đến mức cô cảm thấy hơi đau. Đó là sự chiếm hữu không cần che giấu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận