Chương 29

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 29

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Hơi nước và tiếng gọi
Họ về nhà. Căn hộ vẫn vắng lặng.
“Tống Văn đi làm đẹp rồi,” Lăng Thiệu thông báo, ném chìa khóa lên bàn. “Anh đặt lịch cho cô ấy ở spa. Chắc khuya mới về.”
Hắn nói điều đó một cách thản nhiên, như thể đang nói về thời tiết. Nhưng Thư Tâm hiểu. Hắn đã cố tình sắp đặt. Hắn muốn có thời gian này với cô.
Cô đi thẳng vào phòng tắm. Cô cần phải ở một mình.
Nhưng khi cô vừa đóng cửa, hắn đã đẩy cửa bước vào.
“Em định trốn anh à?”
“Em muốn tắm…”
“Chúng ta tắm chung.”
Hắn bước vào, khóa chốt cửa. Hơi nóng từ vòi sen nhanh chóng làm mờ tấm gương lớn. Hắn ép cô vào bức tường gạch men, hôn cô ngấu nghiến.
“Anh thích mùi của em sau khi chúng ta làm tình,” hắn thì thầm, tay xoa nắn bộ ngực căng tròn của cô. “Nhưng anh cũng thích nhìn em sạch sẽ… để anh có thể làm bẩn em lần nữa.”
Hắn quay người cô lại, ép cô đối mặt với tấm gương. Hơi nước đã tan đi một chút, phản chiếu hình ảnh mờ ảo của hai người.
“Nhìn em đi, Thư Tâm,” hắn ra lệnh, giọng khàn đặc. Hắn nâng một chân cô lên, và đâm vào từ phía sau. “Nhìn xem em đang phản bội bạn mình như thế nào.”
Thư Tâm nhắm chặt mắt lại. “Đừng…”
“Mở mắt ra!” hắn gầm lên, thúc mạnh hơn.
Cô bật khóc, nhưng vẫn phải mở mắt. Cô thấy mình trong gương, trần trụi, yếu đuối, đang bị chồng của bạn thân thao lộng. Hình ảnh đó quá trần trụi, quá nhục nhã. Và chính sự nhục nhã đó lại một lần nữa đẩy cô đến đỉnh điểm.
Cô hét lên, gục đầu vào tấm gương lạnh lẽo.
Ngay lúc đó, tiếng chìa khóa lách cách ngoài cửa chính vang lên.
Tống Văn đã về.
Thư Tâm cứng đờ. Mọi thứ trong cô như đông lại.
“Chết tiệt,” Lăng Thiệu rít lên khe khẽ. Hắn vội vàng rút ra.
Tiếng Tống Văn gọi vào: “Lăng Thiệu! Anh có nhà không? Sao phòng tắm bốc hơi nhiều thế?”
Lăng Thiệu bình tĩnh đến đáng sợ. Hắn mở vòi nước nóng lên mức tối đa, để hơi nước bốc lên mù mịt. Hắn ra hiệu cho Thư Tâm im lặng, rồi mở hé cửa phòng tắm.
“Anh đây. Đường ống nước nóng có vấn đề, hơi nó bốc ra. Em vào phòng trước đi, anh xem xong sẽ ra ngay.”
“Lại hỏng à? Bực thật!” Tống Văn càu nhàu, nhưng rồi tiếng bước chân cô ấy cũng đi về phía phòng ngủ.
Lăng Thiệu đóng cửa lại, khóa chốt. Hắn quay lại nhìn Thư Tâm, người đang run rẩy co ro trong góc. Hắn nhếch mép cười.
“Suýt nữa thì,” hắn nói.
Rồi hắn lại bước về phía cô.
“Chúng ta… chưa xong.”
Hắn bịt miệng cô lại bằng một nụ hôn, và tiếp tục cuộc hoan ái còn dang dở, trong khi Tống Văn đang ở ngay phòng bên cạnh. Tiếng nước xối xả là vỏ bọc hoàn hảo cho tiếng rên rỉ bị bóp nghẹt của Thư Tâm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận