Chương 35

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 35

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Màn kịch của kẻ ghen tuông
Vương Thành Chính đợi cho đến khi Lăng Thiệu giải tán lớp học. Hắn lau vội mồ hôi, chạy ào lên khán đài.
Thư Tâm giật mình khi thấy một người đàn ông lạ mặt đứng trước mình, cười toe toét.
“Chào em. Anh là Vương Thành Chính, giáo viên bên khoa bóng rổ. Nãy giờ thấy em nhìn anh mãi.”
Thư Tâm ngơ ngác. “A… xin lỗi, tôi… tôi đang suy nghĩ vẩn vơ.”
“Không sao,” hắn ta xua tay, tự tin thái quá. “Người đẹp suy nghĩ vẩn vơ mà cũng nhìn trúng anh là anh vui rồi. Anh có thể xin WeChat của em được không? Tối nay mời em đi ăn tối?”
“Tôi…” Thư Tâm bối rối, không biết từ chối thế nào.
“Cô ấy không rảnh.”
Một giọng nói lạnh như băng vang lên từ sau lưng. Lăng Thiệu đã đứng đó từ lúc nào. Mồ hôi làm tóc hắn bết lại, nhưng ánh mắt hắn thì sắc như dao.
“Ồ, Lăng lão sư,” Vương Thành Chính hơi sượng. “Bạn của anh à? Tôi chỉ muốn làm quen chút thôi…”
“Biến đi.” Lăng Thiệu gằn giọng.
“Này, anh nói gì đấy? Tôi…”
Lăng Thiệu không nói thêm. Hắn quay người, đi xuống sân, nhặt một quả bóng rổ lên.
“Vương Thành Chính!” hắn hét lên.
Tất cả sinh viên còn sót lại trên sân đều quay lại nhìn.
“Làm gì?” Vương Thành Chính bực bội đi xuống.
Lăng Thiệu ném mạnh quả bóng thẳng vào ngực hắn ta. “1v1. Thua thì cút xa cô ấy ra.”
“Mẹ kiếp! Anh tưởng anh là ai?” Vương Thành Chính nổi điên. Bị hạ nhục trước mặt người đẹp.
Nhưng Lăng Thiệu đã vào vị trí. “Sợ à?”
Máu nóng bốc lên, Vương Thành Chính vứt áo, lao vào.
Đó không phải là một trận đấu. Đó là một màn hành hạ. Lăng Thiệu cao hơn, nhanh hơn, và quan trọng nhất, hắn đang điên. Hắn chơi như thể đang đánh trận. Mỗi cú lừa bóng, mỗi cú lên rổ đều mang theo sự giận dữ tột độ. Hắn hoàn toàn áp đảo Vương Thành Chính, không cho đối thủ một cơ hội nào.
Thư Tâm ngồi trên khán đài, tay nắm chặt. Cô thấy sự tàn bạo trong từng động tác của hắn. Hắn không phải đang chơi bóng. Hắn đang cảnh cáo. Hắn đang nói cho tất cả mọi người biết, cô là của hắn.
11-0.
Vương Thành Chính thở không ra hơi, nằm sõng soài trên sân.
Lăng Thiệu đứng trên cao, nhìn xuống hắn, mồ hôi chảy ròng ròng. “Giờ thì anh biết cô ấy là ai chưa?”
“Anh… anh…” Vương Thành Chính lắp bắp. “Anh nói anh ly hôn rồi mà? Tống Văn… Đây không phải Tống Văn!”
Lăng Thiệu cười lạnh. Hắn nhìn lên Thư Tâm, ánh mắt rực lửa.
“Cô ấy chưa phải là vợ tôi.”
Hắn dừng lại một giây, đủ để tất cả mọi người nghe

Bình luận (0)

Để lại bình luận