Chương 36

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 36

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bữa tiệc kem và sự chiếm hữu trong xe
Sau màn thị uy đầy bản năng thống trị trên sân bóng, Lăng Thiệu không trở lại phòng thay đồ. Hắn lau vội mồ hôi trên cổ, kéo Thư Tâm đứng dậy, lôi cô đi xềnh xệch qua những ánh mắt còn chưa hết bàng hoàng của đám sinh viên.
“Đi đâu vậy? Em… em phải về…” Thư Tâm lảo đảo theo bước chân sải dài của hắn.
“Im lặng.” Hắn gằn giọng, không quay đầu lại.
Hắn không đưa cô về nhà Tống Văn. Hắn cũng không đưa cô về căn hộ của cô. Hắn lái xe đến một bãi đậu xe vắng vẻ ở khu ngoại ô, nơi thành phố chuẩn bị lên đèn. Hắn dừng xe, tắt máy. Sự im lặng đột ngột trở nên ngột ngạt.
“Em thích xem bọn chúng chơi bóng lắm à?” Hắn đột ngột quay sang, giọng nói trầm thấp mang theo hàn khí.
“Em… em chỉ là…”
“Em thích nhìn những thằng đàn ông khác?” Ánh mắt hắn tối sầm lại. “Hay em đang so sánh hắn với anh?”
“Không phải!” Cô hoảng sợ. “Em chỉ nhớ lại chuyện ngày xưa…”
“Ngày xưa?” Hắn nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo. “Ngày xưa của em, anh không quan tâm. Tương lai của em, phải là của anh.”
Hắn nghiêng người, ép cô vào cửa xe. “Và anh không thích em nhìn bất cứ thằng nào khác. Em hiểu chưa?”
Cô gật đầu lia lịa, sợ hãi. Sự ghen tuông của hắn thật đáng sợ.
“Ngoan lắm.” Hơi thở của hắn dịu lại, nhưng ngọn lửa trong mắt thì không. “Vì em ngoan,” hắn nói, với tay ra ghế sau, lấy lên một hộp bánh. “Anh thưởng cho em.”
Đó là một chiếc bánh kem dâu nhỏ, xinh xắn.
“Em không muốn ăn…”
“Anh không nói em ăn nó.” Hắn mỉm cười, một nụ cười khiến sống lưng cô lạnh toát. Hắn kéo khóa quần xuống. Cự vật nóng bỏng, đã cương cứng từ lâu, bật ra.
Hắn mở hộp bánh, quệt một vệt kem trắng muốt, béo ngậy, bôi dọc theo thân mình đỏ sậm của hắn.
“Ăn đi, Thư Tâm.” Giọng hắn khàn đặc. “Ăn cho sạch.”
Cô sững sờ. Máu dồn lên mặt. “Anh… anh bệnh hoạn!”
“Phải. Anh bệnh hoạn vì em đấy.” Hắn nắm lấy tóc cô, kéo đầu cô lại gần. “Em không muốn à? Hay em muốn anh dùng nó để ‘thưởng’ cho em theo cách khác, ngay tại đây?”
Nước mắt cô trào ra. Đây là sự sỉ nhục. Nhưng cô cũng nhận ra, sâu thẳm bên trong, một phần đen tối của cô đang run rẩy vì kích thích.
Cô nhắm mắt, run rẩy vươn lưỡi. Vị ngọt của kem hòa quyện với vị mặn chát đặc trưng của đàn ông. Một sự kết hợp của ngây thơ và trụy lạc.
Hắn rít lên một tiếng khe khẽ, ngón tay siết chặt tóc cô. “Tốt lắm… Liếm cho sạch. Đừng để sót một giọt nào.”
Cô nức nở, nhưng vẫn phải tuân lệnh. Cô liếm láp, phục tùng. Hắn không chỉ muốn cơ thể cô, hắn muốn cả sự sỉ nhục của cô, sự đầu hàng tuyệt đối của cô. Khi cô liếm đến giọt kem cuối cùng, hắn không để cô rút lui. Hắn ấn đầu cô xuống, bắt cô ngậm lấy nó.
“Em thấy không,” hắn thở dốc, “vị của anh… còn ngọt hơn cả bánh kem.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận