Chương 40

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 40

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Hơi thở bên kia cánh cửa
Sự im lặng đặc quánh lại, chỉ còn tiếng thở dốc của Lăng Thiệu và tiếng nức nở bị bóp nghẹt của Thư Tâm.
Lăng Thiệu vẫn ở bên trong cô. Hắn không cử động. Một tay hắn bịt chặt miệng Thư Tâm. Ánh mắt hắn nhìn trừng trừng vào cánh cửa, như một con thú bị dồn vào góc.
“Thư Tâm?” Tống Văn gõ cửa mạnh hơn. “Cậu có sao không? Tớ nghe như tiếng cậu khóc?”
Thư Tâm giãy giụa trong tay hắn. Cô muốn kêu cứu.
Lăng Thiệu cúi xuống, ghé sát vào tai cô. Hơi thở nóng rực của hắn phả vào vành tai cô, một lời thì thầm của quỷ dữ:
“Em mà lên tiếng. Anh sẽ mở cửa. Và anh sẽ thao em ngay trước mặt cô ta. Em chọn đi.”
Nước mắt Thư Tâm trào ra. Cô lắc đầu nguầy nguậy. Đây không phải là người đàn ông đã dịu dàng với cô. Đây là một con quái vật.
Hắn nhếch mép. Hắn biết cô sẽ chọn gì.
“Thư Tâm! Cậu không trả lời là tớ gọi Lăng Thiệu dậy phá cửa đấy!” Tống Văn bắt đầu mất kiên nhẫn.
Lăng Thiệu chậm rãi… cử động. Hắn bắt đầu thúc vào cô, nhẹ nhàng, nhưng đều đặn. Ngay bên kia cánh cửa.
Thư Tâm trợn tròn mắt. Cô cắn chặt vào bàn tay hắn, cố nuốt tiếng rên rỉ vào trong. Sự sỉ nhục, nỗi sợ hãi bị phát hiện, và khoái cảm bệnh hoạn… tất cả hòa làm một.
“Thư Tâm! Tớ đếm đến ba nhé!”
Hắn đột ngột thúc một cú thật sâu.
“Ưm!”
Cô không thể kìm được. Một âm thanh nức nở bật ra.
“Đấy! Tớ nghe thấy rồi!” Tống Văn la lên. “Cậu bị sao thế? Có phải Lăng Thiệu… Anh ấy ở trong đó với cậu phải không?!”
Sự thật đã bị phơi bày.
Lăng Thiệu dừng lại. Hắn nhìn Thư Tâm. Trong ánh mắt cô là sự tuyệt vọng tột cùng.
Hắn đột ngột rút ra, đứng dậy. Hắn thản nhiên nhặt áo choàng tắm lên, khoác vào người.
Hắn bước ra cửa. Hắn mở khóa.
Cánh cửa mở ra.
Tống Văn đứng đó, sững sờ. Tay cô vẫn còn giơ lên, chuẩn bị gõ tiếp. Cô nhìn Lăng Thiệu, rồi nhìn qua vai hắn, thấy Thư Tâm trần trụi, co ro trên giường, ga giường nhàu nát.
Thời gian như ngừng lại.
“Hai người…” Tống Văn lắp bắp, khuôn mặt tái đi.
Lăng Thiệu thản nhiên dựa vào cửa. “Như em thấy đấy.”
Tống Văn lảo đảo. Cô nhìn Thư Tâm, người bạn thân nhất của cô. Rồi cô nhìn chồng mình.
“Tại sao?” Giọng cô vỡ ra.
Lăng Thiệu không trả lời. Hắn chỉ nhìn Tống Văn bằng ánh mắt lạnh lùng.
Tống Văn bật khóc, một tiếng khóc xé lòng. Cô lao vào, không phải đánh Lăng Thiệu, mà là lao vào Thư Tâm.
“Đồ khốn nạn! Đồ tiện nhân! Tao tin tưởng mày! Tao cho mày ở nhờ!” Cô ta gào lên, cào cấu, xé tóc Thư Tâm.
Thư Tâm không chống cự. Cô chỉ nằm đó, chịu trận.
Lăng Thiệu bước tới, tóm lấy Tống Văn, ném cô ta ra khỏi người Thư Tâm.
“Đủ rồi đấy,” hắn nói.
“Anh… anh còn bênh nó?” Tống Văn sững sờ.
“Cô đi ra ngoài,” Lăng Thiệu chỉ tay ra cửa. “Đây là phòng của cô ấy.”
“Anh… anh…” Tống Văn không thể tin vào tai mình.
“Anh nói, cút ra.”
Tống Văn nhìn hắn, rồi nhìn Thư Tâm đang run rẩy. Cô ta đột nhiên bật cười, một tiếng cười điên dại.
“Được. Được lắm. Hai người được lắm.”
Cô ta lảo đảo đi ra. Và rồi, cả căn hộ nghe thấy tiếng gào thét, tiếng đập phá điên cuồng của cô ta ở phòng khách.
Lăng Thiệu đóng cửa phòng lại, khóa trái.
Hắn quay lại nhìn Thư Tâm. Cô vẫn nằm đó, như đã chết.
Hắn bước tới, kéo tấm chăn, đắp lên cho cô.
Rồi hắn nằm xuống bên cạnh, ôm cô vào lòng.
“Thấy chưa,” hắn thì thầm, “Mọi chuyện rồi cũng sẽ bị phát hiện. Giờ thì em không cần phải trốn nữa.”
Hắn hôn lên mái tóc rối bù của cô, một nụ hôn của kẻ chiến thắng.
“Em là của anh. Hoàn toàn là của anh.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận