Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Mùi vị của thực tại
Lý Đức Hải giật mình tỉnh giấc khi cô đặt giỏ trái cây xuống chiếc bàn bên cạnh. Anh ta dụi mắt, ngỡ ngàng mất vài giây, rồi một niềm vui tội nghiệp hiện lên trên khuôn mặt mệt mỏi.
“Em… em về khi nào? Sao không gọi anh ra đón?” Giọng anh ta khàn đặc.
“Em vừa về. Mẹ sao rồi?” Thư Tâm hỏi, giọng đều đều, không bộc lộ cảm xúc.
“Vẫn vậy… Bác sĩ nói phải theo dõi thêm. Em đi mấy hôm, ở trên đó có vui không? Bạn em…”
Anh ta nói liến thoắng, cố gắng dùng những câu chuyện phiếm vụn vặt để lấp đầy sự im lặng xa cách vừa xuất hiện giữa hai người. Thư Tâm chỉ gật đầu, hoặc “vâng”, “dạ”. Cô thăm mẹ chồng vài câu, nhìn bà lão gầy rộc trên giường bệnh, lòng cô nặng trĩu.
Tối đó, hai người cùng về căn nhà trọ của họ.
Căn nhà vẫn vậy, chật chội, cũ kỹ. Mọi thứ vẫn y nguyên như lúc cô đi. Nhưng Thư Tâm lại thấy nó xa lạ quá.
Lý Đức Hải cố gắng tỏ ra vui vẻ. Anh ta vào bếp, hâm lại thức ăn thừa từ trưa.
“Em ăn đi, chắc em đi đường mệt. Ăn xong rồi nghỉ ngơi.”
Hai người ngồi đối diện nhau bên mâm cơm. Sự im lặng đặc quánh lại. Lý Đức Hải gắp cho cô một miếng thức ăn.
“Em… em gầy đi thì phải.”
Thư Tâm gánh nặng trong lòng đã lên đến đỉnh điểm. Cô không thể nuốt trôi.
Đêm đó, sau khi anh ta tắm xong, Lý Đức Hải bước vào phòng ngủ. Thư Tâm đang đứng bên cửa sổ. Anh ta lại gần, vòng tay ôm lấy cô từ phía sau.
Ngay khoảnh khắc da thịt chạm vào nhau, Thư Tâm cứng đờ người.
Cái ôm này, đã từng quen thuộc, giờ đây lại khiến cô thấy ghê sợ. Trên người anh ta không chỉ là mùi xà phòng rẻ tiền, mà còn phảng phất cái mùi đặc trưng của bệnh viện, của sự mệt mỏi, của túng quẫn.
Đó là mùi vị của thực tại mà cô đã cố trốn chạy.
“Vợ…” Anh ta thì thầm, bắt đầu hôn lên gáy cô.
Thư Tâm không thể chịu đựng được nữa. Cô gỡ tay anh ta ra, lùi lại một bước.
“Đừng,” cô nói, giọng lạnh như băng.
Lý Đức Hải sững sờ. “Em… em sao vậy? Mấy hôm nay anh mệt quá… Anh nhớ em…”
Anh ta lại bước tới, định hôn cô.
“Em nói đừng chạm vào em!” Cô gần như hét lên, đẩy mạnh anh ta ra.
Đó là một cái đẩy dứt khoát. Lý Đức Hải lảo đảo, nhìn cô không thể tin nổi. Trong năm năm, cô chưa baoaj giờ từ chối anh, chưa bao giờ nhìn anh bằng ánh mắt xa lạ và chán ghét đến thế.
“Thư Tâm… Em làm sao vậy?” Anh ta lắp bắp.
Thư Tâm nhìn sâu vào mắt chồng. Cô hít một hơi thật sâu, mùi bệnh viện trên người anh ta xộc thẳng vào lồng ngực cô, khiến cô buồn nôn.
“Lý Đức Hải,” cô nói, giọng đã bình tĩnh trở lại, một sự bình tĩnh đáng sợ. “Chúng ta nói chuyện đi. Em… có người khác rồi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận