Chương 43

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 43

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Vết nứt vỡ
Không khí trong phòng như đông đặc lại.
Lý Đức Hải chớp mắt, rồi bật cười, một tiếng cười khan khốc, méo mó.
“Em… em đùa gì vậy? Đừng giận anh nữa mà. Anh biết dạo này anh không quan tâm em… nhưng em đừng nói đùa như thế. Anh…”
“Em không đùa,” Thư Tâm cắt ngang, giọng cô không một chút gợn sóng. “Em nói thật.”
Nụ cười trên mặt Lý Đức Hải vụt tắt. Anh ta nhìn chằm chằm cô, sự hoang mang trong mắt dần chuyển thành giận dữ, rồi hoảng loạn.
“Em điên rồi à? Em đi có mấy ngày! Em học đâu ra cái thói hư đốn đó? Em nói dối! Thư Tâm, em đang gạt anh!” Anh ta gầm lên.
Thư Tâm nhìn anh ta, ánh mắt cô đầy vẻ mệt mỏi và thương hại.
“Anh có thật sự không biết không?” cô hỏi khẽ. “Cái đêm anh gọi cho em, nói anh cần tiền đó. Anh thật sự không nghe thấy gì sao?”
Lý Đức Hải khựng lại, cố gắng nhớ lại. Khuôn mặt anh ta biến sắc.
Thư Tâm nhìn thẳng vào anh ta, cô tàn nhẫn nói rõ sự thật. “Lý Đức Hải, cái đêm đó, khi anh gọi, vợ của anh… đang ở trên giường với một người đàn ông khác. Anh ta đang ở trong em. Anh không nghe thấy tiếng rên của em sao?”
“ẦM!”
Lý Đức Hải như hóa điên. Anh ta vớ lấy chiếc ly trên bàn, ném thẳng vào tường. “Câm mồm! Em câm mồm lại cho tôi!”
Anh ta bắt đầu đập phá. Bức ảnh cưới rẻ tiền của họ bị giật xuống, ném vỡ tan tành. Chiếc bình hoa giả họ mua ở chợ đêm… Mọi thứ vỡ nát. Tiếng thủy tinh, tiếng gào thét của anh ta vang vọng trong căn phòng trọ tồi tàn.
“Tại sao? Tại sao em lại đối xử với tôi như vậy? Tôi vất vả vì cái nhà này! Vì ba mẹ tôi! Em… đồ khốn nạn!”
Anh ta đấm vào tường, máu từ khớp tay chảy ra.
Thư Tâm chỉ đứng im, lặng lẽ nhìn anh ta phát điên. Cơn thịnh nộ của anh ta, đối với cô giờ đây, chỉ như một vở kịch lố bịch.
Khi Lý Đức Hải đã mệt lả, anh ta quỳ sụp xuống giữa đống đổ nát. Anh ta khóc, tiếng khóc của một gã đàn ông bất lực.
“Thư Tâm… anh sai rồi… Em đừng bỏ anh… Chúng ta làm lại từ đầu…”
Anh ta bò tới, định ôm chân cô. Thư Tâm lùi lại.
Đột nhiên, Lý Đức Hải nhìn thấy con dao gọt hoa quả trên bàn bếp. Anh ta chộp lấy nó.
“Nó là ai? Em nói cho anh biết nó là ai! Anh đi giết nó!” Anh ta gào lên, nhưng tay cầm dao run lẩy bẩy. Anh ta không phải kẻ sát nhân, anh ta chỉ là một kẻ cùng đường.
Thư Tâm nhìn anh ta, lạnh lùng.
“Giết anh ta rồi sao?” cô nói. “Anh vào tù. Ba mẹ anh ai lo? Em được tự do. Anh muốn vậy sao?”
Sự bình tĩnh của cô còn sắc hơn cả con dao. Lý Đức Hải sững sờ, rồi con dao rơi loảng xoảng xuống sàn. Anh ta lại gào khóc.

Bình luận (0)

Để lại bình luận