Chương 44

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 44

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đoạn tuyệt
“Anh trả lại tiền… Anh trả lại tiền cho nó… Em đừng gặp nó nữa, được không?” Lý Đức Hải nức nở, bám víu vào tia hy vọng cuối cùng. “Anh sẽ đi vay mượn… anh trả hết cho nó… chúng ta làm lại…”
Thư Tâm chậm rãi lắc đầu. Cô bước tới ngăn kéo, lấy ra một xấp tiền.
“Đây là tiền thuê nhà tháng sau. Em để đây.”
Cô kéo khóa chiếc va li của mình. Lý Đức Cảnh ngước nhìn cô, đôi mắt đỏ ngầu đầy tuyệt vọng.
“Em… em thật sự muốn đi?”
Thư Tâm dừng lại. Cô nhìn người đàn ông đã từng là chồng mình, người mà cô đã cố gắng yêu thương trong năm năm.
“Lý Đức Hải,” cô nói, và đây là nhát dao cuối cùng. “Không phải vì tiền. Em… yêu anh ta rồi.”
Mọi âm thanh như ngừng lại. Lý Đức Hải há hốc miệng, chết sững. Anh ta đã chịu đựng được sự phản bội thể xác, nhưng không thể chịu đựng được điều này.
“Trong túi xách em có giấy đăng ký kết hôn. Khi nào anh bình tĩnh lại, chúng ta ra tòa.”
Thư Tâm kéo va li, bước qua những mảnh vỡ thủy tinh. Cô không ngoảnh lại.
Tiếng “cạch” của cánh cửa đóng lại vang lên như một tiếng búa gõ, kết thúc năm năm hôn nhân của họ.
Bên ngoài, không khí ban đêm mát lạnh. Thư Tâm hít một hơi thật sâu. Tự do. Nhưng nó cũng thật đáng sợ. Cô kéo va li đi về phía ngã tư, nước mắt bắt đầu rơi. Cô khóc không phải vì Lý Đức Hải, cô khóc cho chính mình, cho năm năm thanh xuân đã bị chôn vùi.
Điện thoại cô rung lên. Là Lăng Thiệu.
Cô chần chừ, rồi bấm nghe.
“Em đang ở đâu?” Giọng anh trầm và gấp gáp.
“Em…” Cô nghẹn lại. Cô cố gắng tỏ ra bình thản. “Em đang về nhà… thăm chồng. Anh ấy… nhớ em.”
Cô tự nghe thấy lời nói dối của mình thật trơ trẽn.
Đầu dây bên kia im lặng vài giây. “Thư Tâm, em đang khóc.”
Đó không phải là một câu hỏi.
Nước mắt cô vỡ òa. Cô không thể kìm nén được nữa. Cô đứng giữa đường phố, khóc nức nở như một đứa trẻ.
Bỗng nhiên, một vòng tay siết chặt lấy cô từ phía sau. Một lồng ngực rắn rỏi, ấm áp. Mùi hương quen thuộc đó.
Cô cứng người, không dám quay lại.
Lăng Thiệu gục đầu vào hõm cổ cô, hít thật sâu. Giọng anh khàn đặc, đầy vẻ mệt mỏi và… sợ hãi.
“Em chạy trốn anh.”
Anh siết cô chặt hơn, như thể sợ cô sẽ tan biến.
“Làm sao bây giờ, Thư Tâm… Anh nhớ em đến phát điên rồi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận