Chương 48

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 48

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cuộc gọi lúc tàn đêm
Khi mọi thứ kết thúc, Thư Tâm mềm nhũn, trượt khỏi người anh, ngã bệt xuống tấm thảm bên cửa sổ. Cô thở hổn hển, cơ thể vẫn còn run rẩy.
Lăng Thiệu đứng dậy, cơ thể hoàn mỹ của anh tắm trong ánh nắng. Anh kéo cô dậy, bế cô trở lại giường. Lần này, anh không làm gì nữa. Anh chỉ nằm xuống, kéo cô vào lòng, để đầu cô gối lên ngực mình.
Cô có thể nghe thấy tiếng tim anh đập, mạnh mẽ và ổn định.
“Tống Văn,” Thư Tâm bất chợt lên tiếng, giọng khàn đặc. “Anh và cô ấy… thật sự…?”
Lăng Thiệu vuốt tóc cô. “Ừm.”
“Anh… anh nói với cô ấy thế nào?”
Anh im lặng một lúc. “Anh nói, anh phải đi tìm vợ anh.”
Trái tim Thư Tâm thắt lại. “Em không phải…”
“Em là,” anh ngắt lời cô, giọng quả quyết. “Cái đêm anh thấy em đi vào quán bar. Anh đã biết. Em không thuộc về gã đàn ông kia.”
“Anh… anh nói với cô ấy là em sao?”
“Không. Anh chỉ nói anh tìm được người anh muốn. Anh nói anh phải đi tìm em.” Anh siết chặt cô hơn. “Thư Tâm, anh và Tống Văn, vốn dĩ chỉ là một cuộc trao đổi. Cô ấy cần tiền và sự tự do. Anh cần một tấm bình phong để bố mẹ anh yên lòng. Chúng ta chưa bao giờ yêu nhau. Cho đến khi anh gặp em.”
Giữa lúc cô còn đang chìm trong những lời thú nhận của anh, chiếc điện thoại của cô trên bàn đầu giường rung lên bần bật.
Là Lý Đức Hải.
Thư Tâm giật nảy mình, cơn hoảng loạn ùa về. Cô vội vã với lấy điện thoại, định tắt đi.
Nhưng Lăng Thiệu đã nhanh hơn. Anh chồm qua người cô, tóm lấy chiếc điện thoại.
“Đừng!” Thư Tâm hét lên.
Anh nhìn cô, rồi nhìn tên người gọi. Ánh mắt anh lạnh đi. Anh bấm nút nghe.
“Không! Lăng Thiệu! Đừng mà!”
Anh đưa ngón tay lên môi, ra hiệu cho cô im lặng.
“Vợ ơi… Thư Tâm… em đang ở đâu?” Tiếng Lý Đức Hải vang lên từ điện thoại, tuyệt vọng và nức nở. “Về với anh đi… Anh sai rồi… Anh xin em… Đừng bỏ anh… Vợ ơi…”
Thư Tâm bịt miệng, nước mắt lại trào ra.
Lăng Thiệu bình thản đưa điện thoại lên tai mình.
“Cô ấy đang bận,” anh nói, giọng trầm và lạnh như đá.
Đầu dây bên kia im bặt. Sự im lặng kéo dài vài giây.
“Mày… Mày là thằng nào?” Tiếng Lý Đức Hải gào lên, điên cuồng. “Mày là thằng khốn nạn đó! Đưa máy cho vợ tao! Thư Tâm! Em nói gì đi!”
Lăng Thiệu liếc nhìn Thư Tâm đang run rẩy, anh khẽ nhếch mép.
“Cô ấy mệt rồi,” anh nói, cố tình để giọng mình khàn đi vì dư vị của cuộc hoan lạc. “Đang ngủ.”
Đó là một đòn chí mạng. Không gì có thể sỉ nhục một gã đàn ông hơn điều này.
“Tao… tao sẽ giết mày! Mày đang ở đâu?!”
“Tôi đang ở đâu không quan trọng,” Lăng Thiệu nói. “Quan trọng là, cô ấy đang ở với tôi. Và từ giờ trở đi, đừng bao giờ gọi cô ấy là ‘vợ’ nữa.”
Anh cúp máy.
Thư Tâm nhìn anh, kinh hãi. “Anh… anh làm gì vậy? Anh ta sẽ phát điên…”
“Để nó điên.” Lăng Thiệu ném điện thoại sang một bên. Anh kéo cô vào lòng. “Em mệt rồi. Ngủ đi.”
“Nhưng…”
“Không nhưng nhị gì cả,” anh hôn lên trán cô. “Em không cần phải lo lắng về gã đó nữa. Anh có rác cần phải đi dọn.”
Anh đứng dậy, bắt đầu mặc quần áo. Động tác của anh bình thản, dứt khoát.
“Anh… anh định đi đâu?” Thư Tâm hoảng sợ.
Lăng Thiệu cài chiếc cúc cuối cùng trên sơ mi. Anh quay lại nhìn cô, mỉm cười, nhưng nụ cười không chạm đến mắt.
“Anh đi gặp ‘chồng’ của em.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận