Chương 50

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 50

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Buổi sáng đầu tiên
Thư Tâm thức dậy khi trời đã hửng sáng. Cô hoảng hốt khi thấy bên cạnh trống không.
Lạnh lẽo.
“Lăng Thiệu?”
Cô bật dậy, cơn đau nhức từ thắt lưng nhắc cô về đêm qua. Cô sợ hãi. Anh ta đi rồi sao? Sau khi “dọn rác”, anh ta cũng vứt bỏ cô luôn sao?
Cô vội vã khoác chiếc áo sơ mi của anh còn vương trên sàn, chạy ra phòng khách.
Và cô dừng lại.
Lăng Thiệu đang ngủ trên ghế sofa. Anh không đắp chăn, chỉ co người lại, dáng vẻ mệt mỏi nhưng bình yên. Anh đã trở về, nhưng không lên giường, có lẽ vì không muốn đánh thức cô, hoặc có lẽ… anh không muốn mang mùi của Lý Đức Hải, mùi của bạo lực, lên chiếc giường của họ.
Một cảm giác ấm áp và an toàn chưa từng có lan tỏa trong lồng ngực Thư Tâm.
Cô lặng lẽ vào phòng tắm. Khi cô đang đánh răng, anh bước vào, mắt nhắm mắt mở. Anh vòng tay ôm cô từ phía sau, gục cằm lên vai cô.
“Chào buổi sáng,” anh lầm bầm.
Thư Tâm mỉm cười qua tấm gương, miệng vẫn đầy bọt kem.
Anh nhìn cô, rồi nhìn bàn chải. Anh không nói gì, chỉ cúi xuống, hôn cô.
Một nụ hôn đầy bọt kem đánh răng. Vị bạc hà akay nồng hòa quyện với vị ngọt ngào của buổi sớm. Cô bật cười trong nụ hôn, khiến bọt kem dính cả lên mũi anh.
Đó là nụ hôn trong trẻo nhất, bình yên nhất họ từng có.
“Anh đói,” anh nói sau khi dứt ra.
Hôm đó, anh không đi làm. Cô cũng không đi đâu cả. Họ gọi đồ ăn giao tận phòng. Họ không làm tình. Họ chỉ đơn giản là ở bên nhau, xem một bộ phim vô nghĩa trên TV, anh gối đầu lên đùi cô, và cô vuốt tóc anh.
Mọi thứ thật yên bình, cho đến khi cô vào phòng tắm.
Cô sững sờ.
Trên kệ đá cẩm thạch, nơi tối qua chỉ có vài món đồ cơ bản của khách sạn, giờ đây chất đầy mỹ phẩm.
Không phải một, hai chai. Mà là hàng chục chai. Tất cả đều là những thương hiệu xa xỉ nhất. Những loại serum, kem dưỡng, nước hoa… mà cô đã từng thấy Tống Văn dùng, những thứ mà cô chỉ dám nhìn từ xa.
Anh đã mua chúng khi nào? Có lẽ là lúc cô đang ngủ.
Đây không chỉ là một món quà. Đây là một lời tuyên bố.
Thư Tâm cầm một lọ serum vàng óng lên. Cô nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trong gương. Đôi mắt vẫn còn sưng mọng, nhưng đã sáng lên. Trên cổ cô là những dấu hôn tím sẫm anh để lại, không thể che giấu.
Cô bật khóc. Nhưng lần này, không phải vì đau khổ hay sợ hãi.
Cô khóc, vì lần đầu tiên trong đời, cô cảm thấy mình được trân trọng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận