Chương 51

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 51

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cuộc Phá Sản Của Một Giao Dịch
Lăng Thiệu trở về căn hộ áp mái vào lúc nửa đêm. Anh không về nhà ngay sau khi “dọn rác”. Anh đã lái xe vòng quanh thành phố suốt mấy tiếng đồng hồ, để cơn giận và mùi máu tanh trên khớp tay tan đi trong gió lạnh.
Anh bước vào nhà. Tĩnh lặng tuyệt đối.
Tống Văn không ngủ. Cô ta ngồi co ro trên chiếc sofa da đắt tiền, trong bóng tối. Không đèn. Không TV. Chỉ có ánh sáng lạnh lẽo từ thành phố bên ngoài hắt vào, vẽ nên một cái bóng đơn độc và thảm hại.
Cô ta không trang điểm. Mái tóc ngắn rối bời, khuôn mặt nhợt nhạt, sưng húp vì khóc. Chiếc mặt nạ hoàn hảo của một phu nhân giàu có đã vỡ nát.
Lăng Thiệu bật đèn. Ánh sáng trắng phau đột ngột làm cô ta chói mắt, phải giơ tay lên che.
Anh thản nhiên cởi áo khoác, nới lỏng cà vạt. Anh đi về phía quầy bar, rót một ly nước lọc. Anh uống cạn, tiếng ly thủy tinh đặt xuống mặt đá vang lên khô khốc.
“Anh về rồi,” Tống Văn lên tiếng. Giọng cô ta khàn đặc, vỡ vụn.
“Ừ,” anh đáp, không quay đầu lại.
Sự bình thản của anh làm Tống Văn sụp đổ. Cô ta lao đến, quỳ sụp xuống bên chân anh, ôm lấy ống quần anh.
“Lăng Thiệu! Em xin anh! Đừng ly hôn… Em xin anh đấy!”
Đây là cảnh tượng anh chưa bao giờ tưởng tượng ra. Tống Văn, người luôn kiêu ngạo, luôn xem anh như một công cụ, giờ đây đang van nài dưới chân anh.
“Đứng lên đi, Tống Văn. Đừng làm thế.” Giọng anh không có chút cảm xúc.
“Không!” cô ta gào lên, nước mắt nước mũi giàn giụa. “Em sai rồi! Em biết em sai rồi! Anh muốn chơi bời bên ngoài thế nào cũng được, em không quan tâm! Anh muốn ngủ với con đàn bà đó… Thư Tâm… bao lâu cũng được! Thậm chí anh mang nó về đây, em cũng chấp nhận! Em ở phòng lớn, nó ở phòng nhỏ! Em không quan tâm! Chỉ cần… chỉ cần đừng ly hôn! Anh đừng bỏ em!”
Lăng Thiệu nhìn xuống đỉnh đầu cô ta. Anh không thấy ghê tởm, cũng không thấy hả hê. Anh chỉ thấy… nhàm chán.
Anh gỡ tay cô ta ra, một cách dứt khoát. Anh lùi lại, ngồi xuống chiếc ghế đối diện, tạo ra một khoảng cách an toàn.
“Tống Văn, em nhìn anh đi,” anh nói.
Cô ta ngẩng lên, khuôn mặt lem luốc.
“Trong năm năm qua, em có bao giờ thật sự nhìn anh chưa?” Anh hỏi, giọng bình thản. “Hay em chỉ nhìn thấy căn nhà này, chiếc xe anh lái, và cái thẻ tín dụng của anh?”
Tống Văn sững sờ, nín bặt.
“Em chưa bao giờ hỏi anh mệt hay không. Em chỉ chê công việc giáo viên thể dục của anh làm em mất mặt. Em giới thiệu anh là ‘phú nhị đại’, như thể anh là một con chó cảnh em dắt theo.”
Anh khẽ nhếch mép, một nụ cười lạnh như băng. “Em nghĩ anh không biết chuyện của em và gã bạn trai cũ sao? Em vẫn liên lạc với hắn, đúng chứ? Anh biết hết. Nhưng anh không quan tâm. Vì chúng ta là một cuộc giao dịch. Em cần tiền, anh cần một tấm bình phong cho bố mẹ.”
“Không… không phải…” Tống Văn lắp bắp.
“Bây giờ,” Lăng Thiệu ngả người ra sau, “Cuộc giao dịch này kết thúc. Đơn giản vậy thôi.”
“Tại sao? Tại vì con khốn Thư Tâm đó sao?!” cô ta lại gào lên. “Nó có gì hơn em? Nó chỉ là một con nhà quê! Một con điếm trèo giường!”
“Nó hơn em,” Lăng Thiệu ngắt lời, giọng anh đột ngột trở nên nghiêm túc. “Nó dám vứt bỏ mọi thứ. Còn em, em chỉ biết bám víu.”
Anh đứng dậy, nhìn cô ta lần cuối. “Anh ly hôn không phải vì anh chán em, Tống Văn. Mà vì anh đã tìm được người anh muốn trân trọng. Em không hiểu được hai từ đó đâu. Đơn ly hôn, luật sư của anh sẽ gửi cho em vào sáng mai.”
Anh bước đi, để lại Tống Văn tê liệt trong căn phòng xa hoa nhưng lạnh lẽo như một nấm mồ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận