Chương 116

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 116

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ô a…… Buông tha tôi a, không được… Ô.”

Âm đạo hư không hoàn toàn bị trướng đầy, tất cả dâm thủy đều rơi trên mặt đất , hơn mấy trăm lần thao vào rút ra, thịt cơ đùi dùng sức, miệng vết thương nứt toạc, bỗng nhiên hắn ấn bả vai cô áp xuống , tinh dịch hướng trên vách mỏng nộn tử cung bắn vào .

“A… À không!” nóng bỏng đánh sâu vào lại làm cô một lần nữa đạt tới cao trào, Vệ Duy Nhất bị kích thích mà nước mắt cũng rơi xuống , khó chịu bắt lấy bờ vai của hắn, móng tay cắm sâu, toàn bộ tinh dịch cùng dâm thủy bị đồ vật thô to lấp kín trong bụng.
Từ ngày Đường Duệ mật báo cho hắn đã qua gần một tháng, miệng vết thương của hắn bởi vì tìm đường chết điên cuồng làm tình, đã băng đi băng lại rất nhiều lần, cuối cùng ngoan cường khép lại.

Cô muốn đi trường học , Liễu Dục không suy nghĩ bác bỏ, vết thương trên đùi còn chưa tốt, vạn nhất lão nhân kia thừa lúc hắn không chú ý, đem cô bắt đi chẳng phải là xong rồi sao.

Hắn phải nghĩ biện pháp giải quyết một chút, lão nhân kia không phải là muốn hắn phải nghe lời phục tùng sao, hắn cố tình muốn cùng ông ấy phản kháng.

Hắn bên này sứt đầu mẻ trán nghĩ cách, Vệ Duy Nhất sáng sớm tinh mơ tỉnh lại, thấy hắn còn chưa tỉnh lại, trực tiếp ngồi lên xe lăn, tự mình đến trường.

Cô đã một tháng không đến trường học, cũng không muốn cứ ở mãi bên người hắn, cái gì cũng không cho làm, xem cái tin nhắn thôi hắn cũng ghen ồn ào nửa ngày, mỗi ngày da đầu đều tê dại hận không thể giết chết hắn.

Chờ hắn tỉnh lại phát hiện không thấy cô, Liễu Dục liền nóng nảy, thiếu chút nữa đem xốc cái ghế sopha duy nhất trong phòng hướng lên trời, lớn tiếng kêu tên cô.

Đúng lúc này, Đường Duệ gọi điện thoại đến.

“Tôi ở trường học thấy cô ấy, cô ấy ở phòng học ngồi học , hẳn là chưa nói cho cậu biết, nếu nói khẳng định không có khả năng cậu để cô ấy ra ngoài.”

“Mẹ nó ai cho cô ấy không nghe lời tôi!Phòng học nào, lão tử này liền đi qua bắt người!” Hắn kẹp điện thoại bên tai , một bên mang quần, vô cùng lo lắng cầm chìa khóa chạy ra bên ngoài .

Đường Duệ cảm thấy phản ứng của hắn có chút quá độ, “Cậu không cần sốt ruột, có tôi bên này nhìn giúp cậu, dù sao cha cậu còn chưa đổi người khác đến đem cô ấy bắt đi, chỉ cần tôi không động thủ cô ấy sẽ không có việc gì.”

“Lão tử không tin cậu! Cậu đối cô ấy chính là nhân vật nguy hiểm nhất , cách xa cô ấy một chút cho tôi , cút đi!”
Điện thoại bị ngắt , Đường Duệ bất đắc dĩ bĩu môi, hướng tới phòng học đi qua .

“Tự mình đi học, lá gan thật đúng là lớn a.”

Nghe được thanh âm trên đầu cô bất giác ngẩng đầ lên nhìn, thấy là Đường Duệ thì Vệ Duy Nhất tiếp tục thu thập bút viết , “Cậu cũng sẽ không làm gì tôi, tôi vì sao không đi học, chẳng lẽ muốn tôi bị cậu ta phiền chết sao?”

Đường Duệ tức khắc cười lên, bởi vì có quan hệ phụ trợ, tươi cười phá lệ ngông cuồng, kéo một cái ghế bên cạnh ngồi xuống, “Tôi là nói chân cậu đều đã thành như vậy rồi, ngồi xe lăn đi học cũng không sợ xảy ra chuyện sao?.”

“Tôi xin trường học cho người chuyên chiếu cố cho người tàn tật đến giúp, tới trường học sẽ có xe chuyên dùng đón đưa.”

Đường Duệ chống đầu như bừng tỉnh nga một tiếng, “Trường học còn có loại đồ vật này nữa sao.”

Cô cúi đầu tiếp tục viết cái gì đó lên vở , bộ dáng nghiêm túc học tập , thật là chăm chỉ, Đường Duệ còn nhớ rõ cô từng nói qua , lấy thành tích của cô , đại học đều có thể đậu, không phải ai cũng có đủ tự tin để nói những lời này.
“Vệ Duy Nhất, có đôi khi tôi cảm thấy cậu rất đáng thương.”

Tay cầm bút của cô đột nhiên dừng lại, thậm chí trên giấy còn bị vạch một nét dài.

“Tôi không đáng thương.” Thanh âm lãnh đạm kiên định.

Bình luận (0)

Để lại bình luận