Chương 11

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 11

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bão Tố Trên Ga Trải Giường
Cây gậy thịt màu tím đen vẫn còn chôn sâu trong cơ thể cô. Nó nóng hổi, giật nảy lên từng đợt, như một con thú vẫn chưa no mồi.
“Ha… a…” Trần Hương rên rỉ. Cú cao trào vừa rồi làm cô mất hết sức lực, nhưng cái huyệt non nớt của cô vẫn đang co bóp, mút chặt lấy kẻ xâm lược.
“Con mẹ nó… sướng…” Liêu Thuận gầm gừ. Hắn không rút ra, mà bắt đầu thúc mạnh.
Hắn kéo hai chân cô lên, bẻ ra thành hình chữ M, ép sát đầu gối cô về phía ngực. Tư thế này phơi bày toàn bộ nơi riêng tư của cô ra trước mắt hắn. Lỗ lồn nhỏ bé, sưng đỏ, ướt sũng, đang phải oằn mình nuốt trọn cây cặc khổng lồ.
“Nhìn đi!” Hắn gằn giọng, bắt cô phải mở mắt. “Nhìn xem cái lồn dâm đãng của em đang ăn cặc của tao thế nào này!”
Trần Hương khóc lóc lắc đầu, nhưng hắn giữ chặt cằm cô. Cô buộc phải nhìn. Hình ảnh dâm mĩ đó đập vào mắt cô. Da thịt hắn va vào da thịt cô, tạo ra những tiếng “bạch bạch” vang dội, trơ trẽn.
“A… a… sâu… sâu quá… ông xã… không… huấn luyện viên…” Cô loạn trí, gọi tên hắn trong vô thức.
“Gọi tên tao!” Hắn gầm lên, thúc một cú thật mạnh, sâu đến tận cổ tử cung. “Gọi tên tao và nói em sướng như thế nào!”
“Liêu Thuận… A… sướng… em… sướng…!”
Cô không biết mình đang nói gì nữa. Cơn khoái cảm lại ập đến, dữ dội hơn, tàn bạo hơn. Hắn như một cỗ máy, đóng cọc vào cái huyệt nhỏ của cô. Nước dâm của cô và tinh dịch còn sót lại của hắn văng tung tóe lên ga trải giường.
“Đồ dâm đãng!” Hắn chửi, nhưng giọng hắn đầy khoái lạc. “Kẹp chặt như vậy, muốn kẹp gãy cặc của tao à?”
Hắn lật người cô lại, bắt cô quỳ bò trên giường. Hắn nắm lấy tóc cô, giật ngửa ra sau, ép cô phải ngẩng mặt lên. Hắn đứng sau, một lần nữa đâm mạnh vào từ phía sau.
“Á…!”
Tư thế này còn sâu hơn. Cô có thể cảm nhận được cái đầu cặc nóng rẫy của hắn đang cọ xát vào nơi sâu nhất. Hắn nắm lấy hai bầu vú no đủ của cô từ phía sau, bóp nát chúng trong tay, vừa bóp vừa thúc.
“Nói… vú của em là của ai?” Hắn phả hơi nóng vào tai cô.
“Của… của anh… A… a…”
“Lồn của em là của ai?” Hắn thúc mạnh hơn.
“Của… anh… Huhu… chậm… chậm lại…”
Cô lại sắp ra. Hắn biết. Hắn cười gằn, thúc nhanh hơn, như một con thú hoang đang nước rút. Hắn gầm lên một tiếng, rút ra, bắn tất cả lên tấm lưng ong trắng nõn của cô.
Trần Hương lả đi, gục mặt xuống gối, toàn thân run rẩy không ngừng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận